Đường Án Trác ở nhà Ngụy Tắc Văn trải qua cuối tuần đầu tiên, bởi vì quá kích động nên cậu không thể ngủ được.
Trằn trọc một hai giờ, cậu mở to mắt, chẳng có chút cảm giác buồn ngủ nào.
Tấm rèm che kín ánh sáng, cậu trợn mắt thích ứng chốc lát, bóng tối trước mặt mới biến thành khung cảnh lờ mờ.
Giường rất lớn và mềm mại, cậu có thể xoay người tùy ý mà không cần lo lắng đánh thức ai. Trước khi ngủ dì An đã đốt nhang an thần cho cậu, trong không gian quanh quẩn mùi thơm nhàn nhạt, dù cho bị mất ngủ thì tâm lý hay sinh lý đều không cảm thấy không khỏe.
Cuộc sống mới của cậu bắt đầu rồi.
Đường Án Trác nằm thêm vài phút, không gian yên tĩnh quá, tiếng kim đồng hồ chuyển động tích tắc càng bị phóng đại.
Cậu đột nhiên nhớ tới lời Ngụy Tắc Văn, cửa sổ sát đất dưới lầu rất thích hợp ngắm sao đêm, nơi đó còn có tấm thảm trắng ấm áp và sô pha, bàn nhỏ, tạp chí, thoải mái hơn cả ban công trên tầng.
Dù sao cũng không ngủ được, Đường Án Trác mang dép lê, rón ra rón rén mở cửa, cậu nhìn thoáng qua phòng bên cạnh, trên khe cửa không có ánh sáng lọt qua, hẳn Ngụy Tắc Văn đã ngủ rồi, dù sao bây giờ cũng đã là rạng sáng.
Cậu thả nhẹ bước chân xuống lầu, sợ phát ra tiếng sẽ đánh thức người khác.
Tổng cộng 30 bậc thang, Đường Án Trác vừa bước vừa đếm, đi đến bậc cuối cùng đột nhiên cậu cảm giác trên đỉnh đầu có ánh sáng le lói chiếu tới, khi ngẩng đầu lên, cậu thấy Ngụy Tắc Văn đang ngồi trên sô pha.
Ngụy Tắc Văn vắt chéo chân, đang xem phim điện ảnh.
Có thể là không ngờ trễ như vậy mà còn người xuống, cho nên áo tắm dài của hắn mở rộng, hệt như là không mặc gì, lộ ra vùng ngực rắn chắc, cơ bụng và đường cong cơ thể bị ánh sáng mơ hồ che lấp nhưng vẫn có thể thấy được đại khái hình dáng.
Đường Án Trác sững sờ tại chỗ, có lẽ là Ngụy Tắc Văn vẫn luôn có thói quen này? Chỉ tại cậu mới đến nên quấy rầy Ngụy Tắc Văn?
Phút chốc Đường Án Trác thấy hoảng loạn, vội vàng nói, "Xin lỗi ngài Ngụy, em không biết ngài ở đây."
Ngụy Tắc Văn cũng không để ý, ánh mắt lướt từ mắt cá chân Đường Án Trác lên trên, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt.
Vết thương trên đùi cậu vẫn chưa khỏi hẳn, thoạt nhìn có vẻ đáng thương, có điều làn da vẫn rất trắng.
Chân rất nhỏ và thẳng, mắt cá chân thoạt nhìn nhỏ tới mức một bàn tay có thể nắm hết.
Ngụy Tắc Văn cảm thấy mình quá lưu manh, không nên nhìn chân một nam sinh ít hơn mình mười tuổi thậm chí ở trong mắt mình chỉ là một thằng nhóc như vậy.
Đường Án Trác đứng trước mặt hắn, chân đẹp mà mặt còn đẹp hơn.
"Không sao." Hắn kéo áo tắm che kín người lại rồi vỗ vỗ vị trí bên cạnh.
"Lại đây ngồi."
Đường Án Trác nghe lời đi qua, căng thẳng đến nỗi bước đi cùng tay cùng chân.
Cậu cứng người ngồi bên cạnh Ngụy Tắc Văn, sống lưng thẳng tắp.
Ngụy Tắc Văn nhìn mà buồn cười, nhéo nhéo sau cổ cậu.
Đầu ngón tay ấm áp, Đường Án Trác rụt cổ theo phản xạ, Ngụy Tắc Văn bóp nhẹ hai ba cái thì cậu mới thả lỏng, bả vai sụp xuống rồi tựa vào lưng ghế phía sau.
"Ngủ không được à?"
Ngụy Tắc Văn chỉnh điều hòa cao hơn, hắn thích lạnh, tuy rằng đều là đàn ông nhưng Đường Án Trác trông nhỏ nhỏ gầy gầy, trắng nõn sạch sẽ, hẳn là không chịu lạnh được như hắn.
Huống chi cậu mặc cũng ít, quần ngủ còn chưa tới đầu gối.
Đường Án Trác thành thật gật đầu.
"Có thể là vì tâm trạng quá kích động."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!