Chương 9: (Vô Đề)

Editor: Lục Thất Tiểu Muội.

***

Hoa lê trắng nhạt liễu xanh đậm, thời gian sống ở Thượng Kinh trôi qua rất nhanh.

Bên trong kết giới, trong tiểu lâu, lại càng thanh tịnh không có ai quấy nhiễu.

Sư Yển Tuyết nửa nằm trên giường thanh đằng, ngón tay bên tay trái móc một bầu rượu, trước đầu gối bày thoại bản thịnh hành nhất của Thượng Kinh.

Ánh mặt trời ấm áp rực rỡ rơi trên vạt áo tuyết trắng của hắn, nhu hòa nổi lên một tầng sáng bạc.

Một cái đầu mang theo hơi nước ẩm ướt từ sườn eo hắn chui sang, nhoài lên trên muốn ngó thoại bản trên đầu gối của hắn.

"Tiểu hài tử không được xem cái này." Sư Yển Tuyết một tay nắm lấy cằm Phong Thính Lan, xoay mặt của hắn qua: "Lại đi nghịch nước rồi?"

Ngọn tóc của Phong Thính Lan ướt sũng, vừa nãy tóc dài còn buộc cẩn thận, giờ đã rơi lả tả ở trên vai, ướt sườn sượt mà dán vào mặt.

Rồng bản tính thích nước, sau tiểu lâu có một hồ sen, Phong Thính Lan thường nhân lúc Sư Yển Tuyết không để ý mà chạy đi nghịch nước.

"Sừng ngứa lắm." Phong Thính Lan vươn đôi sừng rồng ra, rất lấy làm lạ mà nói.

Sư Yển Tuyết đưa tay gãi gãi giúp hắn, Phong Thính Lan thích chiêu này làm nũng, hắn sớm đã quen rồi.

Phong Thính Lan nheo mắt lại, tùy ý ngồi trên thềm, dựa đầu vào trong lòng Sư Yển Tuyết, nói: "Sư phụ, người đang xem gì đấy?"

"Thứ người ta bừa bừa bãi bãi." Sư Yển Tuyết khép thoại bản lại, tiện tay đẩy sang một bên.

Phong Thính Lan tò mò nhìn một cái, nói: "Vì sao ta không thể xem?"

"Không tốt(*)." Sư Yển Tuyết như là thuyết đạo.

(*) Nguyên văn: (Bất khang kiện): Không khỏe mạnh, don't healthy đó!!! Làm cái chì mà don't healthy hả anh!!!

"Ờ." Phong Thính Lan không nhìn chằm chằm vào thoại bản kia nữa, nhắm mắt lại lười biếng nằm nhoài lên đầu gối của Sư Yển Tuyết.

Đang là mùa hoa cỏ rụng hết, gió mát phất rơi hoa đỏ thổi tản ra ở lầu gác, Sư Yển Tuyết buông mắt nhìn Phong Thính Lan chơi mệt rồi an tĩnh nằm nhoài trên đầu gối của hắn, tâm hồ giống như bay xuống một mảng cánh hoa tàn, nhẹ xao động lên nửa vòng gợn sóng, giữa mặt mày là sự ấm áp mà chính hắn cũng không phát hiện ra.

Trăng lên cuối ngày, trăng sáng chiếu xuống rừng, Phong Thính Lan vẫn chưa thấy có dấu hiệu khỏe lên một chút nào, Sư Yển Tuyết cũng không có cách gì, chỉ có thể đợi khe nứt mở ra.

Thiên Quân Nguyên Tân tinh thông y thuật nhất, chắc hẳn đến khi đó sẽ có cách.

Sư Yển Tuyết trở người một cái, cây quạt trong tay vẫn phe phẩy, trái lại ngoài cửa sổ trăng sáng sao thưa, trong lầu trúc đốt một chiếc đèn vàng, mấy con đom đóm bay lượn trên lan can giữa lầu kéo ra một đường ánh sáng mỏng màu xanh biếc.

Trong hồ sen dưới lầu, hoa sen mới tách ra, mùi thơm thoang thoảng yếu ớt, thường thường vang lên tiếng nước ào ào, tám phần lại là Phong Thính Lan nửa đêm đi nghịch nước rồi.

Không nên bóp chết bản tính trời sinh của hài tử, Sư Yển Tuyết vô cùng khoan dung mà nghĩ thầm, cũng không đi quản hắn.

Cây đèn lắc lắc lư lư, tắt đi liền cuốn lên một sợi khói nhẹ.

Trong màn đêm trùng điệp, có người bước lên lầu trúc, hơi nước lành lạnh mang theo một chút hương sen, ánh trăng cũng đang dịu dàng.

Trên người Phong Thính Lan chỉ có một chiếc trường y huyền sắc, đai lưng lỏng lẻo, cổ áo mở rộng hơi ẩm ướt dán lên trên người, ôm vòng quanh thân hình cao lớn.

Hắn đi chân trần tới, để lại một dãy dấu chân ướt đẫm nước, mái tóc dài đen nhánh hơi cuộn gập lại, một giọt nước trên ngọn tóc rơi xuống bên hông.

"Sư phụ." Phong Thính Lan mở miệng, thanh âm trầm thấp, âm đuôi hơi ép xuống, lại có vài phần ý vị mê hoặc.

Sư Yển Tuyết nằm trên giường, khép mắt phe phẩy cây quạt, cũng không lên tiếng, muốn xem xem cái đồ này lại làm ra trò gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!