Editor: Lục Thất Tiểu Muội.
***
Phong Thính Lan mơ một giấc mộng, trong mộng vẫn là năm đó Ma Tộc sinh sự gây hấn.
Long Tộc thiện chiến, hắn dẫn quân tiến về sông lớn Tây Xuyên phía trước trấn áp Ma Tộc, nhưng không ngờ lại trúng quỷ kế của Ma Tộc, mặc dù chạy giết từ trong ma trận ra ngoài, nhưng tổn hại một sợi thần hồn, trong lúc vô tri vô giác theo khe nứt mà rơi xuống nhân gian.
Lúc thanh tỉnh lại, trước mắt chỉ có một bóng dáng mơ mơ hồ hồ, bạch y eo nhỏ, gầy gò cao ngất, tiên tư dật cốt.
Phong Thính Lan gian nan ngẩng đầu lên, vươn tay nắm lấy ống tay áo của người kia, dưới lòng bàn tay là một đóa hoa không biết tên.
Cổ tay áo trắng như tuyết bị quệt ra một đường máu đen, hắn liều mạng muốn nhìn rõ khuôn mặt kia, trước mắt lại như mây che sương lấp, mơ hồ không rõ, mãi đến khi bóng người dần dần nhạt đi...
Gió thổi lên mùi hoa lan từ khe núi xa xôi, trăng tròn cực lớn treo trên đỉnh núi, trăng tròn như mâm, bên trong có cây quế.
Sư Yển Tuyết uống cạn một ngụm cuối cùng trong hũ Nữ Nhi Hồng.
Rượu của nhân gian vô cùng thú vị, không giống loại rượu ủ linh túy long lanh lạnh băng trên Tử Tiêu thiên đình, rượu đục của phàm nhân là ngũ vị tạp trần, là nhân sinh bách thái(*), chua cay lại nóng rực.
(*) Đời người trăm hình thái.
Một người ở trên núi Lăng Dương lâu cũng sẽ tịch mịch, thường ngủ liền mấy nghìn năm, tỉnh ngủ rồi, nhàn rỗi không có việc gì ngẫu nhiên cũng đến nhân gian tìm chén rượu uống.
Nếu không phải vì một ngụm rượu này, hắn cũng sẽ không gặp được Phong Thính Lan.
Đó là nhá nhem tối, những đám mây đỏ ở chân trời như ngọn lửa, không có ai nhìn thấy có một bóng đen từ chân trời rơi xuống.
Trong tay Sư Yển Tuyết xách hai hũ rượu đi ở đầu phố, đột nhiên bước chân khựng lại, hơi nâng mắt lên.
Chớp mắt sau, trên phố không còn thân ảnh của hắn nữa, người đi đường qua lại vội vã, nhưng lại không có người nào phát hiện ra bên cạnh có người đột nhiên biến mất.
Phong Thính Lan rơi ở bên chân Sư Yển Tuyết, toàn thân đầy máu, hai mắt nhắm chặt, thoi thóp hơi thở.
"Thiên đạo, chẳng lẽ ngươi lại muốn trêu đùa bổn tọa." Sư Yển Tuyết bất đắc dĩ ngẩng đầu nhìn lên trời một cái, mọi việc đều có nhân quả, bây giờ một nhân quả lớn như vậy lại cứ muốn rơi bên chân hắn, làm hắn không thể không nhận.
Người trên mặt đất cử động, vươn cái tay bẩn thỉu nhiễm máu ra nắm lấy góc áo của Sư Yển Tuyết, chỉ trong nháy mắt sau, lại mất lực mà buông ra.
Sư Yển Tuyết thở dài, buông mắt nhìn một cái, trong lòng liền nhảy dựng.
Chân đen, Long Tộc vốn rất thưa thớt, sau thần ma lượng kiếp, thì chỉ còn lại một con rồng đen Thiên Đế, về sau Thiên Đế có con trai thứ hai, đại điện hạ là rồng xanh, nhị điện hạ giống Thiên Đế đều là rồng đen.
(*) Nói rõ là rồng xanh rồng đen cho rõ nghĩa thế thôi nhưng không hay, từ sau mình sẽ để là Hắc Long (Rồng đen), Thanh Long (Rồng xanh) nhé.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ ^^
"Nhị điện hạ?" Sư Yển Tuyết đặt hũ rượu trong tay xuống, tùy ý nâng tay bố trí kết giới, thử làm khép miệng vết thương giúp Phong Thính Lan trước.
Linh lực thăm dò tiến vào kinh mạch, Sư Yển Tuyết mới phát hiện Phong Thính Lan vậy mà lại bị thương đến thần hồn.
"Khó xử lí rồi." Chữa thương cần lấy linh khí trời đất, nhưng linh khí nhân gian mỏng manh, chỉ có một chút còn phải nuôi dưỡng cho thủy thổ sinh linh.
Sư Yển Tuyết bỏ ý nghĩ chữa thương cho Phong Thính Lan, hắn chỉ là một thanh kiếm, không tu y đạo, trước kia lúc còn có thể đánh, bị thương nằm một chút cũng tốt lên rồi.
Thần hồn cũng nứt ra rồi, phỏng chừng là nằm không khỏe được nữa.
Sư Yển Tuyết một tay xách rượu, một tay nhấc Phong Thính Lan, chuẩn bị về đại hoang, tinh thần vừa niệm, dưới chân đã xa vạn trượng.
Nhưng người tính không bằng trời tính, lại cứ là lúc này vết nứt ngăn cách giữa nhân gian và đại hoang đóng kín rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!