Editor: Lục Thất Tiểu Muội.
***
Lúc Thiên Đế về đến Cửu Uyển Điện, trong điện chỉ còn lại một mình Nguyên Tân Thiên Quân.
"Ai tới vậy?" Thiên Đế nhận ra một tia linh tức không thuộc về Nguyên Tân.
Nguyên Tân đang thu chén trà lại, nghe vậy liền nhướn mày nhìn Thiên Đế, nói: "Lăng Dương Thần Quân."
Thiên Đế sửng sốt, ngồi xuống bên cạnh Nguyên Tân, nghi hoặc nói: "Sao hắn lại đến chỗ ngươi?"
Nguyên Tân thở dài một tiếng, thuận tay đem nước trà còn thừa lại trong chén đổ xuống một gốc tiên thảo, nhìn lá tiên thảo giãn ra óng ánh như ngọc bích, theo gió lắc lắc cành lá giống như đang chắp tay thi lễ với hắn.
"Tới nói chuyện phiếm với ta."
Thiên Đế nghẹn một chút, ánh mắt vô cùng phức tạp khó tả, một lúc lâu sau mới nói: "Ta cũng không biết quan hệ giữa ngươi và hắn lại tốt như vậy."
"Ta cũng rất bất ngờ." Nguyên Tân sờ sờ lên mi tâm, đầu có hơi ẩn ẩn đau.
Thiên Đế đưa tay kéo Nguyên Tân vào trong lòng, giữ ở đầu vai hắn: "Vẫn vì chuyện của Thính Lan sao?"
"Ngược lại cũng không phải hoàn toàn, ngươi nên biết rõ tính cách của Thần Quân, hắn trước giờ sẽ không vì bất cứ chuyện gì mà dây dưa."
Thiên Đế cầm một sợi tóc đen trên bờ vai của đạo lữ lên, để gần lên môi hôn một cái, vừa trấn an cảm xúc của Nguyên Tân, vừa dè dặt hỏi: "Vậy là vì chuyện gì?"
Nguyên Tân trầm mặc trong phút chốc, nói: "Hắn tới khuyên ta và Đế Quân sinh thêm một đứa."
Quả nhiên, Thiên Đế suýt nữa thì bị sặc đến đau sốc hông, khó hiểu nói: "Cái gì?"
"Ta nghĩ, đây không phải mục đích chân chính đến đây của hắn." Nguyên Tân sâu kín thở dài, từ trong lòng Thiên Đế ngồi thẳng người lên, nghiêm mặt nói: "Hắn gặp phải khó xử rồi."
Thiên Đế không hiểu, khó xử gì mà cần dùng đến cách này để giải quyết.
Nguyên Tân hơi hơi nhíu mày, cân nhắc rất lâu, mới ngẩng đầu lên nói với Thiên Đế: "Ta cảm thấy, có lẽ Thần Quân có thai rồi."
Thiên Đế: "..."
Nguyên Tân đẩy Thiên Đế ra, lạnh lùng nói: "Có cần lấy cho ngươi vài vò rượu không?"
Thiên Đế bị câu này của hắn dọa đến trong đầu không kịp xoay chuyển, chỉ ngơ ngác nói: "Lấy rượu làm gì?"
"Giải sầu."
"Nguyên Tân..." Thiên Đế dở khóc dở cười, lần nữa kéo người ôm vào trong lòng, chậm rãi nói: "Cho dù sầu, cũng là sầu thay cho Tiểu Nhị nhà chúng ta."
"Thần Quân không muốn nói thẳng với ta, ta chỉ hơi thăm dò một chút, hắn đã trốn về núi Lăng Dương rồi."
Đáy lòng Thiên Đế thở dài, đứng dậy nói: "Nhưng đó dù sao cũng là huyết mạch của Long Tộc."
"Ngươi đi đâu?" Nguyên Tân hỏi.
"Đi bắt tiểu tử Phong Thính Lan về, trói đi núi Lăng Dương."
Biên giới phía nam của đại hoang, dưới chân núi Thiên Kỳ có một hồ nước.
Hồ nước lạnh lẽo xanh thẳm, tuyết đọng bốn phía trắng trong suốt, thỉnh thoảng có mấy con hạc tuyết bay qua mặt hồ.
"Nơi này lại gọi là Tẩy Kiếm Hồ." Tễ Khinh Vân bạch y tung bay, tầm mắt xa xăm nhìn mặt hồ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!