Chương 14: (Vô Đề)

Editor: Lục Thất Tiểu Muội.

***

Sư Yển Tuyết đối với trứng rồng hoàn toàn không biết gì cả.

Rồng trong cuộc đời hắn gặp mặc kệ là ngốc nghếch hay là hung ác, ít nhất đều là đã thành niên rồi.

Giống như loại trứng còn chưa sinh ra ý thức bản thân này thì nên mang dưỡng thế nào? Cho ăn thức ăn linh lực căn nguyên? Nuôi bao lâu mới xem như có thể sinh ra? Sinh ra rồi phải để ở trong nước hay là để trong hang, để bao lâu mới có thể phá vỏ?

Không biết khiến người ta lo âu, Sư Yển Tuyết nâng mặt ngồi ở đỉnh núi, suy nghĩ rất lâu.

Long Tộc vốn hiếm có, người khác hiểu biết đối với chuyện này lại càng ít, một mình nghĩ như vậy sợ là nghĩ đến thiên hoang địa lão cũng nghĩ không ra nguyên cớ mất.

Sư Yển Tuyết thở dài yếu ớt, đứng lên thi hành một pháp thuật nhỏ thoáng che thân hình đi, chuẩn bị đi tìm một người có kinh nghiệm hỏi một chút.

Cửu Uyển Điện, văn thư cất giữ mấy trăm vạn, mùi mực viết quấn mười dặm hành lang.

Thiên Quân gần vạn năm nay vẫn luôn biên soạn thảo mộc của đại hoang, ngày thường luôn ở nơi đây chỉnh lí tàng thư thẻ ngọc(*).

Hắn thích yên tĩnh, trước giờ không để người khác hầu hạ bên cạnh, trong điện càng lộ ra sự tĩnh lặng.

Thiên Quân ngồi trước bàn, dương chi bạch ngọc cũng không bì được với ngón tay trắng nõn của hắn, nhấc bút viết xuống, thảo mộc biến thành từng đạo từng đạo ánh sáng nhạt xanh óng ánh khắc vào trong thẻ ngọc.

Hắn một mình ngồi trên đệm cói, vạt áo dày đặc tranh chữ sơn thủy, trùng điệp mà trải lên đá thanh linh của đại điện, gió mát ngoài cửa sổ lướt nhẹ làm rối tóc đen bên sườn mặt hắn, hơi che đi dung mạo thanh nhã trầm tĩnh.

(*) Gốc là: Ngọc giản – Thẻ ngọc.

Bấm để xem

Thẻ ngọc

Một đạo ngân quang hạ xuống trước mặt Thiên Quân, từ hư thành thật, hóa thành một người.

Người có thể không thông truyền mà tùy ý vào Cửu Uyển Điện cũng không nhiều, Thiên Quân nâng mắt lên, trong mắt hiện lên vài phần kinh ngạc hiếm thấy.

Sư Yển Tuyết mỉm cười, thoáng gật đầu nói: "Đúng là đã quấy nhiễu Thiên Quân rồi?"

Nguyên Tân Thiên Quân lắc đầu, nâng tay thu thẻ sách lại, đầu ngón tay điểm một cái liền hóa ra chén trà, tự mình rót trà cho Sư Yển Tuyết, đẩy tới trước mặt, nói: "Thần Quân lần này đến là có việc gì?"

Sư Yển Tuyết nâng chén trà lên, rũ mi xuống nhìn một tầng sương trà, trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói thế nào, trầm mặc hồi lâu mới nói: "Cũng không phải là chuyện quan trọng gì...

Chỉ là muốn đến tùy ý nói chuyện với ngươi..."

Nguyên Tân Thiên Quân ngẩn người, thật lâu sau mới mở miệng nói: "Bất luận là chuyện gì, Thần Quân cứ nói đừng ngại.

Là có liên quan tới Thính Lan? Hay là Huyền Uyên?"

Sư Yển Tuyết xua tay nói: "Không liên quan tới nhị điện hạ, càng không liên quan tới Thiên Đế."

"Chuyện của Thính Lan, ta thẹn với Thần Quân." Nguyên Tân Thiên Quân thở dài, trong lòng cũng áy náy, không biết phải làm sao với Sư Yển Tuyết trước mặt.

Nhưng lại cứ là đứa con trai kia của hắn nổi tính bướng bỉnh lên ai cũng không khuyên được.

Sư Yển Tuyết xoay chén trà trong tay, khẽ cười một tiếng nói: "Đã là chuyện quá khứ, không cần nhắc lại."

Nguyên Tân Thiên Quân càng trầm mặc, hai con rồng nhà hắn, một con từng theo đuổi Sư Yển Tuyết mấy vạn năm, không có kết quả.

Một con kết làm đạo lữ với Sư Yển Tuyết, một ngày đã giải tịch rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!