Editor: Lục Thất Tiểu Muội.
***
Trên lá ngô đồng, mưa rả rích ngừng lại, Sư Yển Tuyết vô cùng buồn chán nghịch cây quạt trong tay, suy nghĩ có cần đi xuống lầu xem Phong Thính Lan một cái hay không.
Phong Thính Lan đang giận dỗi với hắn, đã một canh giờ không lên lầu tìm hắn rồi.
Trước kia Phong Thính Lan cũng thường nổi tính trẻ con với hắn, có điều nổi tính nhanh đến cũng nhanh đi, không kìm được thời gian một chén trà đã chủ động lết đến trước mặt hắn rồi.
Nhưng lần này lại bày ra dáng điệu chiến đấu với hắn.
Nuôi rồng thật sự là một việc tốn sức, Sư Yển Tuyết thở dài ngồi người dậy, quơ tay lảo đảo men theo thang trúc xanh xuống lầu, chuẩn bị đi dỗ dành Phong Thính Lan.
Chỉ là còn chưa đi được xuống lầu, liền ngửi thấy mùi rượu nồng nặc.
Dưới lầu, vò rượu rỗng đầy đất, Phong Thính Lan quỳ ngồi dưới đất, trong tay còn cầm một bình rượu.
"Ai cho ngươi lén uống rượu?" Sư Yển Tuyết bất đắc dĩ nói.
Phong Thính Lan quay đầu lại, nhìn thấy người đứng cửa thang lầu kia, bạch y kéo trên bậc thềm trúc xanh, bóng nến mờ nhạt chiếu vào thân ảnh của hắn đến mờ ảo mơ hồ, gió mát ban đêm thổi vào ống tay áo của hắn hơi đong đưa, phảng phất giống như gió cuốn tuyết hoa.
"Sư phụ." Vẻ mặt Phong Thính Lan hơi say, thanh âm khàn khàn, xiêm y cũng không biết lăn lộn thế nào mà dúm dó, cổ áo nới lỏng tuột xuống khuỷu tay, màu mắt của hắn vốn thẫm, giống như hồ sâu đổ bệ mực xuống nhìn không thấy đáy nữa.
Sống lưng Sư Yển Tuyết lại tự dưng sinh ra vài phần ý lạnh, đuôi rồng đen tuyền lạnh buốt đột nhiên hiện ra, trực tiếp cuốn lấy hắn kéo tới bên cạnh Phong Thính Lan.
"Hức." Bản thân Phong Thính Lan cũng bị hành động theo bản năng này dọa nhảy dựng, ngây ngẩn mà sờ sờ đầu nhọn cái đuôi của mình, trong mắt tràn đầy nghi hoặc nhìn về phía Sư Yển Tuyết: "Ta không phải là hươu sao?"
Vảy đen lạnh lẽo cọ sau eo của Sư Yển Tuyết, ngăn cách tuyết bạch linh tiêu trên da thịt cọ ra một đường vết đỏ.
Sư Yển Tuyết vỗ vỗ cái đuôi của hắn, bình tĩnh nói: "Biến chủng."
Phong Thính Lan thả đầu đuôi mình ra, bừng tỉnh đại ngộ: "Cho nên cha mẹ của ta mới không cần ta, ném ta ở trong núi.
Là sư phụ nhặt ta về, chỉ có sư phụ chịu cần ta." Đuôi rồng cực lớn làm chiếc bàn nhỏ tám cạnh tinh xảo, kệ để đồ cổ(*), bàn trà trong lầu trúc toàn bộ đều đè nát bét, hơn nữa mắt thấy có kiểu dáng điệu muốn chống lầu lên.
"Thính Lan, thu đuôi về." Sư Yển Tuyết mở miệng nói.
Phong Thính Lan giống như không nghe thấy, ngà ngà say, mắt lờ đờ mông lung, lẩm bẩm: "Không...
Sư phụ cũng không cần ta nữa...
Nếu một ngày nào đó ta không nhớ nổi sư phụ, thì sẽ bị vứt bỏ một lần nữa..." Hắn càng nghĩ càng đau lòng, không biết cố gắng mà rơi nước mắt xuống.
Sư Yển Tuyết sửng sốt, theo ý thức đưa tay lau nước mắt giúp hắn, lại bị Phong Thính Lan giữ chặt cổ tay.
Nháy mắt sau, cả người Sư Yển Tuyết bị cuộn ngã xuống đất, Phong Thính Lan giữ chặt xương hai cổ tay của hắn, giơ cao lên đè lên trên đầu hắn.
Đuôi rồng vuốt theo sườn người hắn, vảy lạnh cứng có một chỗ lặng lẽ dâng lên, chìa ra hai cây vật.
Toàn thân Phong Thính Lan khô nóng, cái đuôi nổi lên một mảng đỏ sau say rượu, trong mắt mênh mông nước.
Hắn phủ người xuống, áp đến bên tai Sư Yển Tuyết, nói năng lộn xộn: "Ta muốn ở bên sư phụ, kết làm kiểu đạo lữ ấy, không xa rời nhau nữa."
Sư Yển Tuyết ngẩn ra rồi, vậy mà không biết rồng sau khi say rượu lại phát tình, đợi đến khi phản ứng lại thì không khỏi nổi nóng, đầu ngón tay xoay một cái, triệu giới xích(*) ra, cong gối đá văng con rồng đen không biết xấu hổ trên người ra thật xa.
(*) Nhắc lại không quên.
Giới xích = Thước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!