Chương 10: (Vô Đề)

Editor: Lục Thất Tiểu Muội.

***

Phong Thính Lan nghe chuyện xưa bi thảm của hồ yêu và thư sinh liền ngủ thiếp đi, trong mộng hắn bị rất nhiều tộc nhân sừng dài giữ chặt lấy, ấn đầu hươu cùng một con hươu khác thành thân.

Tộc trưởng tóc trắng xóa nói, con hươu kia là nữ nhi của thừa tướng, danh môn khuê hươu, cưới được chính là có lời.

Tiếp đó Phong Thính Lan bị dọa tỉnh, chân trần từ trên giường chạy xuống, ôm chặt lấy Sư Yển Tuyết đang đứng trước cửa sổ thò người nhìn xuống bên dưới.

Sư Yển Tuyết bị đụng đến lắc lắc người, đưa tay giữ lấy song cửa sổ.

Phong Thính Lan thu chặt cánh tay, vùi đầu vào vai hắn, buồn bã nói: "Sư phụ sáng sớm xem gì đấy?"

"Ngươi xem." Ngón tay Sư Yển Tuyết chỉ ra một điểm bên ngoài cửa sổ, nói: "Hoa sen tàn rồi."

Phong Thính Lan ngẩng đầu lên, thuận theo tay Sư Yển Tuyết nhìn ra ngoài, hồng liên khắp hồ đã tàn mất hơn nửa, rơi rụng trong nước: "Nhưng mà hoa...

Không phải đều sẽ tàn sao?" Phong Thính Lan hơi nghiêng đầu, có chút khó hiểu.

Sư Yển Tuyết bàng hoàng nhìn hoa rơi, nhẹ giọng nói: "Hoa của núi Lăng Dương sẽ không."

Trong lòng Phong Thính Lan có chút khác thường, theo ý thức ôm càng thêm chặt, một lúc lâu sau, không nhịn được hỏi: "Sư phụ, làm thế nào mới có thể để hai người vĩnh viễn không xa nhau?"

Sư Yển Tuyết xoay người lại, cười như không cười mà nhìn Phong Thính Lan: "Năm tháng đổi thay, thế sự xoay vần, không có gì là nhất thành bất biến(*) cả."

(*) Nhất thành bất biến: Đã hình thành thế nào thì giữ nguyên như vậy, không thay đổi.

Đáy mắt Phong Thính Lan một mảng mờ mịt, lại lờ mờ nhận ra ý trong lời nói của Sư Yển Tuyết, phản bác nói: "Quan tâm nó ngày tháng vu vơ gì, ta chỉ muốn ngày ngày ở trong tiểu lâu với sư phụ thôi."

Sư Yển Tuyết nhướn mày lên, không nói thêm, chỉ là ánh mắt lơ đễnh kia lại khiến Phong Thính Lan hiểu ra.

Phong Thính Lan lập tức phát cáu, lập tức giam chặt vòng eo của Sư Yển Tuyết vào trong lòng, lớn tiếng nói: "Ta cứ muốn người và ta ở bên nhau đấy."

"Vì sao bổn tọa phải ở bên ngươi?" Sư Yển Tuyết cong cong mắt, đầu ngón tay bắn một cái, khiến Phong Thính Lan ăn đau buông tay ra: "Ngươi là đồ nhi của ta, lại không phải là đạo lữ của ta."

Phong Thính Lan che cổ tay đau buốt tê dại, cứng đầu cứng cổ hỏi: "Đạo lữ là cái gì?"

Sư Yển Tuyết ngồi xuống, bạch y vén lên một cái, nghiêng xuống nằm trên ghế, khép mắt dưỡng thần nói: "Chính là phu thê của nhân gian."

"Ta muốn làm phu thê với người." Phong Thính Lan sáp đến, dùng sừng húc húc vào mu bàn tay của Sư Yển Tuyết, nói.

Sư Yển Tuyết đè sừng rồng cọ đỏ mu bàn tay của hắn lại, chỉ mỉm cười một cái.

Hạ hết thu đến, gió lạnh một trận, hồng liên tàn hết.

Ngày đó bên ngoài cửa sổ lại có mưa nhỏ tí tách, hiên xanh mái bay, tí ta tí tách.

Phong Thính Lan lảo đảo đi tới ngồi xuống bên cạnh Sư Yển Tuyết đang tĩnh tức, cái đầu ngã thẳng vào trong lòng hắn.

"Thính Lan?" Sư Yển Tuyết đỡ lấy con rồng trong lòng, lại thấy sắc mặt hắn trắng bệch, hai mắt nhắm chặt, giữa đôi lông mày nhíu chặt đều là vẻ đau đớn.

Thần hồn tổn thương lại xuất hiện vấn đề, Phong Thính Lan đầu đau muốn nứt ra, tựa vào đầu gối của Sư Yển Tuyết, đỏ mắt trằn trọc.

Lòng bàn tay của Sư Yển Tuyết phủ lên trán hắn, linh lực tuôn ra độ sang.

"Đau..." Phong Thính Lan long lanh ánh nước, cố nén không khóc, lệ đảo quanh quay vòng trong hốc mắt.

Môi của Sư Yển Tuyết phiếm trắng, linh lực tiêu hao cấp tốc khiến hắn có chút mệt mỏi, mở miệng bình tĩnh nói: "Muốn khóc thì khóc, nhịn làm gì, bình thường đánh ngươi vài cái đã khóc còn vang hơn bất cứ ai."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!