Nhóm dịch: Chiêu Anh Các
Tay anh vỗ nhẹ lưng cô an ủi, một lát, lại trầm giọng hỏi: "Là do anh ta ngoại tình sao?"
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Khương Đường lắc đầu, "Là lỗi của tôi."
"Tôi quá tự cho mình đúng, nghĩ rằng cái gì tốt đều muốn dành hết cho người trong lòng, trước giờ chưa từng hỏi đối phương có thật sự muốn nhận hay không." Gò má của cô áp sát vào lồng ngực anh, lắng nghe tiếng tim anh đập từng nhịp, "Kỳ thực chỉ là do tôi tự thỏa mãn sở thích của bản thân thôi, đối phương chỉ có thể im lặng gánh chịu áp lực, đã sớm bị tôi ép đến nghẹt thở."
Những lời này trước giờ cô chưa từng nói với bất kỳ ai.
Sự nhiệt tình của bản thân không ngờ trong mắt đối phương lại trở thành gánh nặng, cô thật sự không nói nên lời.
Bọn họ càng mắng Chu Ngang "Vong ân bội nghĩa", cô càng cảm thấy bản thân quả thật thảm hại.
Tiêu Tắc cười gằn, ngữ khí kiêu ngạo, "Ngụy biện."
"Xưa nay chỉ có người lấy mới có lỗi, từ khi nào lại trở thành người cho cũng mang tội vậy. Muốn lấy, không muốn từ chối, nếu đã không muốn sao còn nhận, sau đó lại quay lại trách người khác, chả khác gì "Kỹ nữ mà còn muốn lập đền thờ."
Tiêu Tắc biết lời mình nói ra có chút khó nghe, dù sao anh cũng không phải người trong cuộc, cũng không rõ ràng được toàn bộ vấn đề. Nhưng trong lòng không hiểu sao lại bừng lên cơn lửa giận, không nói không được.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Khương Đường choáng váng, không ngờ anh sẽ phản ứng mạnh như vậy.
Tiêu Tắc nâng cằm cô lên, ánh mắt nặng nề cúi xuống nhìn cô: "Chị không có lỗi gì cả, cũng không có nghĩa vụ phải quan tâm đến lòng tự ái cỏn con của anh ta."
Tầm mắt hai người giao nhau, người đàn ông mím môi, nói: "Nhắm mắt, tôi muốn hôn chị."
Khương Đường ánh mắt chấn động, từ từ nhắm mắt lại.
Cô chầm chậm cảm nhận tất cả động tác của anh, hô hấp của anh, hơi ấm của anh, từ từ tiến gần cô, cuối cùng biến thành xúc cảm mềm mại trên môi.
Sau đó, môi anh ép lấy môi cô, đầu lưỡi nóng bỏng duỗi ra, dọc theo viền khắc họa đôi môi căng mọng của cô.
Khương Đường tim đập loạn liên hồi, tâm tư theo đó cũng rối bời, chưa từng có một nụ hôn nào khiến cô mê loạn như vậy.
Đôi môi cô tách ra, hơi thở nóng bỏng của anh thâm nhập vào trong.
Ôn nhu trong nháy mắt hóa thành kịch liệt, bọn họ khát cầu môi lưỡi của nhau, đầu lưỡi quấn quýt không rời, nước bọt hòa quyện lẫn nhau, tiếng mút môi vang lên đầy ám muội.
Khương Đường miệng khô lưỡi nóng, ôm chặt cổ người đàn ông, ngậm đầu lưỡi của mút chặt, tựa như yêu tinh hút máu, muốn hút anh đến cạn khô.
Tiêu Tắc nâng gáy cô lên, nước bọt theo đầu lưỡi chảy vào trong miệng cô, có thể nghe thấy âm thanh cô nuốt ừng ực, ngực và eo đều trở nên tê dại, tay anh tiến vào bên trong áo sơ mi, vuốt ve tấm lưng bóng loáng của cô, vừa nhẹ nhàng tựa như đang an ủi lại như đang khiêu khích.
Đầu lưỡi co lại, Khương Đường tưởng anh muốn tách ra, vội vàng mút càng chặt hơn.
Tiêu Tắc thở ra một hơi, đẩy cô ra, đầu lưỡi như thế chẻ tre, một lần nữa lại tiếng vào thẳng đến nơi sâu nhất bên trong khoang miệng cô.
"A..." Khương Đường thở hừ hừ, cuốn chặt lấy lưỡi của anh, mút chặt.
"Ừ... Đều là của chị."Trời vừa tờ mờ sáng, Khương Đường thừa dịp anh vẫn chưa tỉnh lặng lẽ rời đi.
Trước khi đi còn ghé qua phòng ăn chụp ảnh chiếc ghế tựa, gửi cho Hiểu Bắc, để cậu ấy tìm mua giúp cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!