Chương 30: (Vô Đề)

Nhóm dịch: Chiêu Anh Các

"Không có, tôi cũng chưa đóng qua phim cổ trang."

Truyện được dịch và edit bởi Sắc

- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Cũng tốt lắm, chỉ có điều khi hóa trang phải đeo tóc giả nên da đầu bị căng đến đau nhức."

"Buổi tối các cậu ngủ ở đâu?"

"Phòng trong xe."

"Thật là cực khổ." Khương Đường buồn cười, đột nhiên nhớ lại một chuyện, "Không phải bây giờ cậu đang ở trong xe chứ?"

Vừa nãy động tĩnh lớn như vậy có lẽ nào bị người khác nghe thấy rồi. 

"Không phải, đang ở khách sạn dưới chân núi."

Khương Đường yên tâm ừm một tiếng, thuận miệng hỏi, "Quay xong rồi sao?"

"Vẫn chưa, sáng mai phải trở lại tiếp tục."

Truyện được dịch và edit bởi Sắc

- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Xem ra phòng trên xe quả thật rất tệ."

Người con gái cười rộ lên, sóng mắt lưu chuyển, bất giác trở nên quyến rũ vô cùng. 

Tiêu Tắc lẳng lặng nhìn cô, không nói lời nào. 

Chính bản thân anh cũng không thể hiểu nổi, biết rõ không có tín hiệu vẫn không nhịn được liên tục nhìn điện thoại, thật vất vả lắm mới hết suất diễn, hơn nửa đêm tốn công chạy xuống chân núi, lẽ ra nên ngủ một giấc thật ngon, vậy mà cuối cùng vừa vào phòng đã ngay lập tức gọi điện thoại cho cô. 

Khương Đường trên người dinh dính khó chịu, lúc tán gẫu cùng anh vẫn không thể bỏ qua cảm giác khó chịu này, cô nói: "Tôi muốn tắm rửa một chút chuẩn bị đi ngủ."

Không nghĩ tới người đàn ông cũng không phản ứng gì, chỉ ừm một tiếng, thần sắc nhàn nhạt mở miệng, "Chị tắm đi."

Chờ thêm hai giây, đối phương vẫn chưa cúp điện thoại, Khương Đường để điện thoại sang một bên, bước vào phòng tắm. 

Thời gian đã không còn sớm, cô lại mệt rã người, vì vậy chỉ tắm rửa qua loa rồi đi ra. Cầm điện thoại lên nhìn, Tiêu Tắc vẫn còn đó, không biết từ lúc nào cũng đã tắm rửa sạch sẽ, đã thay một bộ áo ngủ màu tím, tóc vẫn còn ướt dán lên trán, đang dựa vào đầu giường đọc sách. 

Phát hiện bên này có động tĩnh, người đàn ông thả cuốn sách xuống, lại gần hỏi, "Tắm xong rồi sao?"

"Ừm" Khương Đường trên mặt lộ vẻ khó xử, "Tôi còn phải sấy tóc."

Quả nhiên, người đàn ông vẫn rất bình thản nói, "Chị sấy tóc đi."

Cô cầm điện thoại đi về phía bồn rửa tay, chờ đến khi tiếng máy sấy tóc vang lên, cô liếc nhìn màn hình, thấy anh vẫn ngồi ở vị trí cũ cuối đầu đọc sách. 

Anh không chê cô phiền sao?

Thật vất vả mới sửa soạn xong, đồng hồ đã chỉ một giờ đêm, Khương Đường lại cầm điện thoại trở về phòng ngủ. 

Tiêu Tắc phía bên kia cũng đã tắt đèn, màn hình đen kịt một màu. 

Trong bóng tối hai người lẳng lặng lắng nghe âm thanh hô hấp của nhau. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!