Nhóm dịch: Chiêu Anh Các
Một tuần trôi qua, cả hai đều không liên lạc với nhau.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Khương Đường ngược lại thở phào nhẹ nhõm.
Người trưởng thành sao có thể cái gì cũng thể hiện ra ngoài mặt được, bạn tình cũng vậy chỉ là duy trì vẻ ngoài lãng mạn thôi, cũng không thể nào vừa cởi quần làm tình xong lại ngay lập tức kéo quần chạy lấy người được, trong lòng cô hiểu rõ nên cũng không mấy bận tâm.
Tiêu Tắc không liên hệ nhưng Chu Ngang lại bất thình lình xuất hiện, gửi lời nhắn, mời cô đi ăn cơm trưa.
Cơm trưa và bữa tối, chỉ kém nhau một chữ, nhưng ý nghĩa lại khác nhau một trời một vực, đặc biệt là đối với trường hợp chỉ có một nam một nữ. Ban ngày con người ai cũng giữ được ba phần lý trí, rất khó ấp ủ ra cảm xúc, bất kể là cảm xúc tốt thế nào cũng bị thời điểm làm cho tụt dốc.
Khương Đường cảm thấy Chu Ngang là muốn làm hòa, cô cũng không muốn bám riết chuyện cũ không tha, vừa vặn nhân cơ hội này tỏ rõ thái độ.
Hai người tuy không thể làm bạn, nhưng cũng không nhất thiết phải biến thành gai nhọt trong mắt nhau.
Chu Ngang đặt bàn ở một nhà hàng tư nhân, bên trong chỉ có ba gian phòng riêng, rất thích hợp với kiểu người "không thể lộ ra ánh sáng" như cô. Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Lúc Chu Ngang đến, Khương Đường đã ngồi vào bàn.
Cô ngồi cạnh cửa sổ, sườn mặt hướng về phía ngoài cửa sổ, lông mi dày rậm buông xuống. Anh ta không thể nào nhìn được rõ ánh mắt cô, chỉ có thể nhìn thấy sống mũi thanh mảnh và đôi môi no đủ bên dưới.
Bàn tay đặt trên bàn, ngón tay được sơn màu đỏ, dưới anh mặt trời chiếu vào tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt lấp lánh.
Cô trong ký ức của anh ta và cô bây giờ có điểm không giống nhau.
Thành thục và xinh đẹp hơn.
Chu Ngang thả nhẹ hô hấp, không muốn phá hỏng cảnh đẹp gần ngay trước mắt.
Khương Đường chú ý đến cửa sổ phản chiếu bóng dáng người bước vào, quay đầu lại đối diện với đôi mắt anh ta.
Đôi mắt này đúng là giống như đúc với đôi mắt trong ký ức của anh ta, vẫn trong suốt và thanh khiết như lúc đó.
Anh ta trong quá khứ quá ngây ngô, vẫn nghĩ rằng tiền bạc sẽ bảo vệ cho cô không chịu chút tổn hại gì, bây giờ mới hiểu được, tiền quả thật cho cô rất nhiều lựa chọn, nhưng từ đầu đến cuối lựa chọn như thế nào đều do cô quyết định.
Đôi mắt đã từng chỉ cần nhìn thấy anh ta liền hiện lên nét cười, vậy mà bây giờ lại bình tĩnh như nước.
Anh ta chính là tự mình gieo gió gặp bão.
Chu Ngang mỉm cười, "Anh đến muộn?"
Khương Đường cũng cười, "Không có, tôi cũng vừa mới đến thôi."
Chu Ngang ngồi đối diện cô, hai người nói chuyện phiếm vài câu qua lại, nói vài chuyện xảy ra gần đây, nhìn có vẻ thân thiết nhưng vẫn lộ ra chút xa cách.
Chu Ngang hỏi, "Thế nào, mấy năm nay em có khỏe không?"
Khương Đường hỏi ngược lại, "Vẫn vậy, còn anh? Học bá đại học như anh không phải học ngành sinh vật hay sao, sao lại chạy đến phố Wall kiếm tiền rồi?"
Cô nhớ đến anh từng rất say mê nghiên cứu khoa học, ngoại trừ hẹn hò cơ bản đều ngâm mình trong phòng thí nghiệm, cô cũng từng nói đùa anh ta rằng phòng thí nghiệm mới chính là "cô vợ bé nhỏ" của anh ta.
Xem ra thời gian có thể thay đổi thật nhiều thứ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!