Chương 14: (Vô Đề)

Nhóm dịch: Chiêu Anh Các

Cù Đào cuối cùng cũng hô "Cắt", Khương Đường lập tức cởi áo khoác ra trả lại cho Tiêu Tắc, cũng không thèm nhìn anh, chỉ khách khí nói cảm ơn sau đó bước nhanh về phía Quách Thắng Nam. 

Truyện được dịch và edit bởi Sắc

- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Có chuyện gì vậy?"

Nghe Quách Thắng Nam hỏi, Khương Đường lúc này mới ý thức được hành động của mình, cô nhíu mày. 

"Không có gì."

Quách Thắng Nam hiếm khi nghiêm túc an ủi cô, "Đừng lo lắng, Cù Đào thực sự rất dễ làm việc chung, ông ấy nếu đã kêu cậu tới, khẳng định chính là xem trọng cậu, không cần quá lo lắng, tự mình thể hiện thật tốt là được."

Khương Đường trầm mặt nhìn cô ấy, nhìn đến mức Quách Thắng Nam cũng nhíu mày theo. Giao tình mười mấy năm, chỉ cần một ánh mắt, hai người liền tâm linh tương thông tìm một góc không người để nói chuyện. 

"Rốt cuộc là chuyện gì thế?"

Khương Đường vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, nhịn nửa ngày, cuối cùng lên tiếng, "Tớ cảm thấy tớ gần đây hình như thấy hơi "khát"."

Cô đây là đã khéo léo dùng từ thay thế, sự thật là cô lúc nào cũng cảm thấy cơ thể như bị thiêu đốt, chỉ chạm nhẹ đã ướt, kỳ quái đến không tưởng tượng nổi. 

Truyện được dịch và edit bởi Sắc

- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Quách Thắng Nam thiếu chút nữa đã chửi thề, cô ấy còn tưởng có chuyện gì lớn, ngắn ngủi vài giây trong đầu đã tưởng tượng ra đủ mọi loại tai nạn trong vòng tròn xã giao này. 

Kết quả lại là chuyện này?!

Quách Thắng Nam lúc làm việc thường không hút thuốc, nhưng hiện tại có thể tính là công việc đã kết thúc, hai người lại đang nói chuyện riêng, cô ấy móc thuốc lá ra, bật lửa châm thuốc, rít một ngụm, phun ra một vòng khói trắng, nói: "Cậu "khát" thì cũng là chuyện bình thường thôi, Chu Ngang đã rời đi bao nhiêu năm như vậy, nói thật, tớ còn lo lắng cho tâm sinh lý của cậu có khỏe mạnh không đấy."

Cô ấy thở ra một làn khói, đáy mắt có ý cười, "Trước kia ở Châu Âu rất nhiều phu nhân vì dục cầu bất mãn mà bị bác sĩ chẩn đoán mắc chứng cuồng loạn, tinh thần có vấn đề đấy."

Khương Đường thần sắc cổ quái, "Cảm ơn cậu đã kể cho tớ nghe câu chuyện xưa."

Quách Thắng Nam bật cười, "Tình dục vốn là bản năng, mọi người đều trưởng thành rồi, không cần thiết phải tránh né nó."

Khương Đường trầm mặt một lúc lâu, cuối cùng chỉ trả lời vỏn vẹn ba chứ, "Có đạo lý."

Chỉ vậy thôi?

Quách Thắng Nam nhướng mày, "Cho nên cậu muốn tớ giúp cậu tìm kiếm một chút sao?"

"Tìm kiếm cái gì?"

Quách Thắng Nam có chút hận sắt không thành thép thở dài, "Thân phận tiểu phú bà của cậu cũng chẳng phải là chuyện bí mật gì, so với mấy bà cô kì lạ, nhóm tiểu thịt tươi chắc chắn thích cậu hơn rồi."

Nếu không phải vị tổ tông đứng trước mặt cô ấy có bộ dáng lạnh lùng, hơn nữa chính mình còn bị đủ loại công kích, thì cô đã trở thành miếng thịt béo ngon lành bị mấy tiểu minh tinh muốn nổi tiếng đến phát điên kia gặm không còn sót chút xương nào rồi. 

Nổi tiếng vì bị bôi đen thì cũng là nổi tiếng, nghề này chỉ có một loại người đáng sợ

--- chính là người không tra ra được chuyện xấu nào.

"Haiz, không phải chứ, Thắng Nam, cậu còn muốn kiêm luôn chức tú bà sao?"

Quách Thắng Nam thở ra hai ngụm khói thuốc, tức giận nói, "Được, là tôi đây lo chuyện bao đồng rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!