Chương 6: (Vô Đề)

Nàng nghe vậy lập tức quỳ xuống, tha thiết nói:

"Nô tỳ hầu hạ cô nương nhiều năm, không dám trèo cao vọng tưởng. Xin người thu hồi mệnh lệnh, cho nô tỳ tiếp tục ở bên cạnh hầu hạ người."

"Ngốc nghếch."

"Làm thiếu phu nhân chẳng hơn làm nha hoàn sao? Khi ấy sẽ có kẻ khác hầu hạ ngươi."

Nàng dập đầu liên tiếp, cây trâm bạc trên tóc va vào nền gạch xanh vang lên tiếng lanh lảnh.

"Cô nương đối với nô tỳ khoan hậu, ăn uống đều hơn cả khuê nữ nhà thường. Nếu bắt nô tỳ rời xa người, đi hầu mấy gã nam nhân hôi hám kia, nô tỳ thà cạo đầu làm ni cô còn hơn!"

Trán nàng cụng lên phiến ngọc trắng, phát ra từng tiếng cộc cộc.

Ừm, quả là người thức thời.

Ta khẽ nâng nàng dậy:

"Nói năng chi lạ. Ôn lang quân kia ta có nhìn qua từ sau bình phong, tướng mạo đoan chính. Cha ngươi lại là kẻ theo hầu phụ thân nhiều năm, theo ta thấy, ngươi với nhà họ Ôn cũng coi như xứng đôi."

Thanh Liên là người sinh ra trong phủ, cha mẹ đều là quản sự lâu năm của nhà họ Khổng.

Từ nhỏ theo hầu ta, làm việc cẩn trọng, trước sau chu đáo.

Tính toán của đại ca, ta cũng đoán được vài phần.

Lưới hôn sự càng dày, gốc rễ nhà họ Khổng càng vững.

Nàng một lòng trung thành như thế, ta cũng muốn cho nàng một phần thể diện, sau khi tâu lại với mẫu thân, bèn nhận nàng làm nghĩa muội.

Còn lấy từ hồi môn của ta vài món, để làm hồi môn của nàng khi xuất giá.

Ngày nàng gả đi, ta đích thân ra cửa hông tiễn, nhìn nàng đội phượng quan khoác hỉ phục bước lên kiệu hoa.

Chợt nhớ năm ta tám tuổi, nàng vì hái đoá hoa sen song sinh mà ngã xuống ao.

Nàng giơ cao đóa sen trên tay, khuôn mặt ướt nhẹp vẫn nở nụ cười rạng rỡ:

"Cô nương, bông sen đôi đầu tiên của năm nay, nô tỳ hái cho người rồi đây."

Ở đời, nữ tử chung quy cũng chẳng thoát khỏi kiếp rời gốc đổi chủ.

Nhành sen này, rốt cuộc cũng phải trồng vào ao nhà người khác rồi.

10

Năm ta mười tám tuổi, hôn sự cuối cùng cũng được định đoạt.

Ngoài dự liệu của mọi người, phụ thân gả ta về cho Hoài Nghĩa hầu, nhà họ Từ ở đất Bích Châu, nơi xa xôi hẻo lánh.

Một vị huyện hầu đã sa sút, trong mắt các thế gia Trường An chẳng khác gì xuất thân hàn môn.

Ba tỷ tỷ xuất giá, đều là mẫu thân sai người truyền lời.

Lần này, lại chính phụ thân đích thân gọi ta đến thư phòng.

Trong thư phòng, người đang đối diện một bức họa chưa điểm mực, ánh mắt như lạc vào khoảng không vô tận.

Ta yên lặng đứng chờ, đến nửa khắc sau, người mới quay đầu lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!