Chương 4: (Vô Đề)

Vừa giữ được thể diện cho nhà họ Khổng, lại không khiến nhà họ Phùng với cái tước hư danh kia quá đỗi kém cỏi.

Ta trông thấy nhị tỷ khoác phượng quan hà bào, nụ cười trên môi vừa vặn đẹp đẽ.

Chỉ là đôi mắt hạnh luôn biết nói kia, giờ đây lại ánh lên một thứ hàn ý khó tan.

Trận đấu giữa nàng và trưởng tỷ, rốt cuộc vẫn là nàng thất bại thảm hại.

Ban đầu, hai vị ca ca còn canh cánh lo âu, mỗi tháng đều cho tâm phúc đến phủ họ Phùng dò xét tin tức.

Cho đến một năm sau, khi tin mừng nhị tỷ sinh con trưởng truyền đến, bọn họ mới thật sự an lòng.

Thời gian trôi qua, ánh mắt sắc sảo của nhị tỷ dần trở nên ôn hòa.

Đoan Ngọ năm ấy, nàng trở về phủ, ta trông thấy nàng tự tay lau mồ hôi cho Phùng tướng quân, nét mặt hiền dịu vô cùng.

Điều bất ngờ hơn, là nàng chủ động mở miệng xin mẫu thân dẫn nàng vào cung trong lần tới, để có thể dập đầu tạ ơn Dung phi nương nương.

Lúc đó, nàng đang thêu chiếc mũ đầu hổ cho con thơ trong lòng, trên mặt là nét dịu dàng ta chưa từng thấy.

Mẫu thân nghe vậy, nét cười càng thêm sâu.

Hai mẹ con nhìn nhau cười, tất cả đều không cần nói rõ thành lời.

Ta không rõ nhị tỷ đã thật sự ngộ ra, hay chỉ đơn giản là chôn sâu nỗi bất cam vào tận đáy lòng.

Nhưng điều đó đã không còn quan trọng nữa.

Trong một ván cờ, quân cờ hoặc là yên vị, hoặc là bị loại bỏ.

Hiển nhiên, nàng đã chọn con đường thứ nhất.

07

Ta nay đã mười ba tuổi, thường cùng tam tỷ Vân Trúc theo hầu mẫu thân, lui tới khắp các phủ dự yến tiệc.

Gần đây, trong những buổi tiệc ấy, ta nhận ra tam tỷ vốn ưa lối trang điểm nhã nhặn, vậy mà dần có thêm vài phần dụng tâm.

Trâm bạch ngọc đổi thành bộ bộ kim diêu bằng vàng ròng, khuyên tai ngọc trai được thay bằng điểm thúy đính châu lấp lánh.

Yến thưởng sen mùa hạ, nàng lại cài trên tóc một cây trâm hoa mai, rõ ràng không hợp tiết trời, nhưng lại nổi bật vô cùng.

Dưới tán liễu, yến tiệc quy tụ biết bao tài tử danh sĩ.

Lúc hành trò chơi "phi hoa lệnh", mọi người nhao nhao truyền thơ ứng vần, chỉ thấy Mai Thiêm Đô của Đốc Sát viện ngâm thơ thành vần trong bảy bước, khiến cả sảnh đồng thanh tán thưởng.

Ta trông thấy bàn tay cầm quạt của tam tỷ khẽ run, dù nàng cố sức giấu đi, nhưng ánh mắt ẩn giấu si mê kia sao có thể che nổi?

Cũng không bỏ lỡ ánh nhìn nóng bỏng như có như không của Mai Thiêm Đô lúc nâng chén ngắm nàng.

Trên xe ngựa hồi phủ, mẫu thân gõ nhẹ lên song cửa sổ, bỗng hỏi:

Hồng Trần Vô Định

"Chiếc trâm hoa mai kia, là mới làm phải không?"

Tam tỷ cụp mắt đáp khẽ, đôi vành tai đã ửng hồng.

Ta thấy mẫu thân khẽ cau mày, gần như không thể nhận ra, đêm ấy liền đến thẳng thư phòng của phụ thân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!