Chương 2: (Vô Đề)

Thánh thượng vô cùng vui mừng, lập tức ban rượu, rồi hỏi trưởng tỷ:

"Ngươi tên là gì?"

"Thần nữ tên gọi Như Chương."

"Chữ "Chương" nghe quá cứng cỏi, trẫm xem vũ điệu của ngươi nhẹ nhàng uyển chuyển, hai chữ "Phiêu Phiêu", ngươi có thích chăng?"

Trưởng tỷ được ban tên mới, chưa đến ba ngày, thánh chỉ phong phi đã truyền tới phủ tể tướng.

Trưởng tỷ quỳ xuống nhận chỉ, lời tạ ân cất lên như tiếng oanh hót, phảng phất vẻ thẹn thùng.

Ta đứng phía sau, nhìn cây phất trần của thái giám truyền chỉ khuất dần nơi ngõ, bất giác nhớ đến năm xưa nơi tiểu đình góc Tây Bắc, trưởng tỷ cũng từng quỳ thẳng lưng như thế.

Chỉ là cái quỳ năm xưa, quỳ nát một tấm chân tình.

Còn cái quỳ hôm nay, lại quỳ ra một đời vinh hoa gấm vóc.

Nhị tỷ bước tới nắm tay, uyển chuyển cúi chào.

"Chúc mừng tỷ tỷ được thánh thượng ưu ái, đây là vinh quang của cả nhà họ Khổng chúng ta."

Trưởng tỷ khẽ cong khóe môi, nhưng đáy mắt lại thoáng lạnh lẽo.

"Nhị muội mấy ngày nay hầu hạ tận tình, chỉ mong thông minh không hóa ra dại dột."

Nhị tỷ không hề tức giận, mỉm cười đưa tay vuốt gọn một lọn tóc rối bên thái dương của trưởng tỷ.

"Tỷ tỷ nói đùa rồi, về sau muội còn phải trông cậy tỷ chiếu cố nhiều."

Nàng cười có phần đắc ý, tựa như đã nắm chắc phần thắng trong tay.

Trong hai nữ nhi chính thất nhà họ Khổng đã đến tuổi cập kê, tất phải có một người tiến cung.

Quân tử hành sự, tính toán từ ban đầu.

Nhị tỷ hiểu rõ đạo lý cân bằng quyền lực mà phụ thân theo đuổi nơi triều đình.

Một người tiến cung làm phi, là gieo một quân cờ bên cạnh thánh thượng; một người kết thân với Thân vương, là mở đường cho tương lai sau này.

Như thế, dẫu phong ba thế nào, nhà họ Khổng vẫn giữ được vị thế không thể lay chuyển.

Thánh thượng đang thời cường tráng, nhưng cũng đã gần tuổi bốn mươi, nữ nhi nhập cung chỉ có thể làm phi tần.

Còn điều mà nhị tỷ muốn, là vị trí Thân vương phi.

04

Đêm trước khi trưởng tỷ nhập cung, phụ thân dẫn theo dòng chính Khổng gia đến từ đường dâng hương cáo lễ với tổ tông cùng trời đất.

Trong ánh nến bập bùng lay động, tình cha con ngày cũ đã hóa thành quân thần.

Hồng Trần Vô Định

Phụ thân tay cầm ngọc hốt, quỳ xuống hành đại lễ tam khấu cửu bái, không thiếu một động tác nào.

Trưởng tỷ vội vàng muốn đỡ dậy, nhưng phụ thân trầm giọng quát: "Lễ không thể bỏ."

Cái bái này, là bái trước uy nghiêm của thiên gia, cũng là để nàng hiểu rõ một điều rằng: Từ nay về sau, tình thâm ruột thịt cũng phải nhường bước trước quyền thế.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!