Nét mực trên đầu bút khẽ đọng lại thành một giọt sẫm đen, ta vội vã đứng lên.
"Phu quân đến khi nào vậy?"
"Những việc này cũng chỉ là…"
Lời còn chưa dứt, đã bị hắn ấn vai trở lại chỗ ngồi.
"Mẫu thân tuổi đã cao, từ mai nàng thay ta gánh vác việc trong phủ đi."
Ta giả ngốc, cười nhạt đáp:
"Phu quân yên tâm, những lễ đơn này thiếp đều xem qua, không sai sót mới dâng lên mẫu thân quyết định."
Lời nói nghe thì rõ ràng, nhưng thực chất lại vừa khéo thể hiện sự hỗ trợ, vừa tỏ ý không tranh quyền.
Từ Chiêu An khẽ thở dài:
"Nàng là chính thê do ta cưới hỏi đàng hoàng, quản lý nội viện là lẽ đương nhiên. Chuyện bên mẫu thân, để ta đi nói."
Ta cúi đầu, khẽ mím môi, che đi nét cười mỉa mai nơi khóe miệng.
Cái lý ở đời là vậy:
Lúc muốn giữ thể diện, nam nhân bắt nữ nhân phải nhường. Nhưng đến lúc thật sự cần làm việc, vẫn là họ tự mình ra mặt nói rõ.
Trong lòng Từ Chiêu An tự biết rất rõ.
Từ mẫu nắm giữ việc trong phủ, nhưng đến cái việc tặng quà qua lại vào dịp lễ tết còn làm không xong.
Chính là ta mượn danh hỗ trợ, mới khiến toàn bộ Từ phủ nếm được chút ngọt ngào.
Nếu lúc này hắn còn không chịu buông tay, chẳng những làm khó ta, mà còn e rằng người ngoài sẽ bàn ra tán vào.
Đêm rằm, tại gia yến đầu đông, Từ mẫu giận dữ ném thẳng lệnh bài quản gia lên bàn.
Bà lão này e là vẫn chưa hiểu nổi, vì sao chỉ trong nửa năm, đến cả tiểu nữ tử cưng chiều nhất của bà, giờ cũng bắt đầu nói tốt cho ta.
"Mẫu thân…"
Ta không vội nhặt lệnh bài, chỉ mỉm cười ôn hòa.
"Mỗi cỏ mỗi cây trong phủ đều là tâm huyết của người. Con dâu ngu dốt vụng về, hay là… từ nay mỗi ngày giờ Thìn, đều đến vấn an, chờ người chỉ dạy từng điều một, có được không?"
Sắc mặt của Từ mẫu sa sầm hẳn lại.
Nếu đồng ý, tức là thừa nhận giao quyền. Nếu từ chối, lại thành hẹp hòi bạc bẽo.
Cuối cùng, bà ta chỉ hừ lạnh một tiếng qua mũi, coi như miễn cưỡng đồng ý.
Chiêu "luộc ếch trong nước ấm" tinh diệu ở chỗ:
Phải để mọi người tận mắt thấy rõ, là Từ mẫu không gánh nổi trọng trách, còn ta chỉ là dâu hiền bất đắc dĩ đứng ra gánh vác mà thôi.
Tiếng nước rơi tí tách trong hoa sảnh đã sang giờ Thân.
Ta ngồi thẳng lưng nơi chủ tọa, đầu ngón tay nhè nhẹ vuốt ve hoa văn trên chén trà sứ Thanh Hoa.
Giờ Thân ba khắc đã qua, nhưng các quản sự có mặt cũng chỉ mới được bảy phần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!