Chương 1: (Vô Đề)

01

Ta sinh ra trong danh môn họ Khổng ở vùng Lũng Thượng, xếp hàng thứ tư, tên gọi Nghi Trinh.

Phụ thân là đương triều Tể tướng, được bệ hạ hết mực tín nhiệm.

Mẫu thân họ Tạ, là chính thất, sinh được sáu hài tử, hai trai bốn gái.

Gia huấn họ Khổng có chép: "Giáo dưỡng khuê môn, nghiêm hơn luật pháp."

Nữ nhi họ Khổng từ ba tuổi đã bắt đầu học Lục nghệ.

Ngoài Lục nghệ còn học thêm cầm kỳ thư họa, thậm chí cả nghệ thuật phòng the, đều sớm hơn các tiểu thư khuê các khác ba năm.

Phụ thân coi trọng nhất là trưởng tử, hai vị huynh trưởng từ thuở nhỏ đã được người đích thân dạy dỗ kèm cặp.

Trong số các nữ nhi do chính thê sinh ra, chỉ có trưởng tỷ Như Chương là được xem trọng nhất.

Đến tiết Trùng Dương, phủ Thân vương gửi đến một đôi ngọc bích Hòa Điền làm lễ vật.

Phụ thân liền trước mặt mọi người dặn dò mẫu thân, phải càng thêm nghiêm khắc dạy bảo trưởng tỷ.

Trong lúc rảnh rỗi, phụ thân nói: "Hôm qua Thân vương điện hạ được thánh thượng ban cho một đôi ngọc bội song long."

Ta ngây thơ nhìn song thân mỉm cười với nhau, vẫn chưa hiểu được đôi ngọc kia có ý nghĩa gì.

Chỉ nhớ vị Thân vương điện hạ này là hoàng tử duy nhất được thánh thượng mang theo khi tuần du phương Nam.

Ra khỏi hoa sảnh, liền thấy nhị tỷ Tương Huệ một mình tựa bên hành lang.

Tay nàng khẽ phe phẩy chiếc quạt tròn, thấy ta bước ra, ánh mắt xoay chuyển đã đổi thành nét tươi cười khác.

"Cuối cùng tứ muội cũng chịu ra, tỷ tỷ đợi đến tê cả chân rồi đây."

Nàng thân thiết nắm lấy tay ta.

"Vừa nãy nghe ma ma nói, hoa văn mãng giao trên miếng ngọc kia, giống y như tế khí trong Thái miếu."

"Vị đại tỷ của chúng ta, thật đúng là có phúc."

Thấy ta lộ vẻ nghi hoặc, nhị tỷ Tương Huệ đưa quạt che nửa khóe môi son.

"Thôi vậy, ta nói mấy lời này làm gì, nắng thế này khiến người hoa cả mắt. Tứ muội đi hái ít hoa mộc với ta được không? Lát nữa bảo phòng bếp làm bánh hoa mộc cho muội ăn."

Tính nàng xưa nay vẫn vậy, lời nói luôn hàm ý sâu xa, nhưng chưa bao giờ vượt quá giới hạn.

Khiến người khác khó lòng đoán được rốt cuộc nàng đang nghĩ điều gì.

02

Cuối xuân, hoa tử đằng nở rộ rực rỡ.

Trưởng tỷ gặp biểu ca họ Tạ dưới giàn hoa.

Người ấy tuy xuất thân hàn vi, song dung mạo tuấn tú thanh nhã, vì nhiều lần thi rớt, nên chỉ đảm đương việc tu sửa vặt vãnh trong phủ, chăm sóc cây cỏ hoa viên.

Không rõ trưởng tỷ trúng phải tà khí gì, lại thu nhận chiếc khăn tay thêu thành chữ "kết phát đồng tâm" hắn đưa, ngày ngày giấu kín bên người.

Từ đó, nàng thường mượn cớ dẫn ta đi thả diều để tới khu vườn vắng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!