Chương 8: (Vô Đề)

Tổ Vũ mang theo ba cái con non đi tìm dấu vết nhân loại, thế nhưng đã qua hơn nửa tháng, vẫn như cũ không nhìn thấy bất cứ một cái thành trấn nào.

Chẳng sợ tốc độ của hắn bởi vì ba cái con non mà suy giảm, trong vòng nửa tháng này cũng đủ để hắn bay hết hơn nửa đất Trung Hoa.

Thời gian dài như thế đều không thấy bóng người, tại nơi tấc đất tấc vàng, dân cư có số lượng khủng bố này thì đây tuyệt đối là một hiện tượng hết sức khủng bố.

Tổ Vũ bắt đầu hoài nghi, có phải hay không trong lúc hắn ngủ, nhân loại cũng giống như khủng long thời tiền sử bị diệt sạch........ Nếu không phải ngày đó thấy được phi thuyền cùng đám gia hỏa đi tìm rương ấp trứng hẳn là nhân loại, chỉ sợ Tổ Vũ đã nhận định như thế.

Thời gian nửa tháng nói dài cũng không dài lắm, lại cũng đủ để ba cái con non vừa mới sinh không lâu lớn lên không ít.

Bởi vì ngay từ đầu trông rất nhỏ cho nên khi tiểu Vũ Giao lớn lên thoạt nhìn là khác biệt lớn nhất. Nguyên bản chỉ to bằng chiếc đũa, hiên tại lại to bằng ngón cái của Tổ Vũ, chiều cao cũng vượt quá 30 cm.

Nhưng trên thực tế, tiểu Griffin cùng tiểu Phi Mã mới là lớn lên nhanh nhất. Vẫn luôn ôm chúng nó, Tổ Vũ có thể cảm ngận rõ ràng thể trọng của chúng nó so với trước kia ít nhất phải nặng hơn gấp đôi.

Lấy tốc độ trưởng thành như thế, có thể tưởng tượng được sau khi thành niên hình thể của chúng chắc chắn không nhỏ.

Trừ bỏ bên ngoài, thay đổi rõ rệt nhất chính là đôi cánh. Mấy đôi cánh nguyên bản trụi lủi, lúc này đã biến thành lông xù xù. Bất qua tất cả đều là lông tơ, trước mắt cũng không có năng lực tự mình bay được.

Nhưng điều này cũng không thể ngăn cản chúng nó nỗ lực học bay, khát vọng muốn được bay lên cao như Tổ Vũ, hơn nữa còn làm không biết mệt.

Mà theo các con non lớn lên, trình độ ăn uống của chúng cũng biến hóa.

Từ ban đầu mấy con châu chấu cùng quả dại là có thể uy* no, bây giờ lại không thể khiến chúng thỏa mãn. Lấy tiểu Vũ Giao làm ví dụ, ban đầu nó chỉ cần ăn một con châu chấu nhỏ là đủ rồi, hiện tại lại cần ăn lượng thức ăn bằng một quả trứng gà. Tiểu Griffin cùng tiểu Phi Mã lại ăn càng nhiều, chúng nó một lúc có thể nuốt 2-3 miếng thịt, sức ăn có thể so với một nhân loại trưởng thành.

*uy: cho ăn

Làm Tổ Vũ ngạc nhiên hơn cả, chính là tiểu Phi Mã vậy mà lại có thể ăn thịt.

Lúc mới phát hiện tiểu Phi Mã

- vốn tưởng là động vật ăn cỏ

- bắt đầu mọc ra răng nanh chỉ động vật ăn thịt mới có, Tổ Vũ liền biết cho dù nó không phải thuần động vật ăn thịt thì cũng là ăn tạp, điều này thực ra lại giúp Tổ Vũ đỡ mất công vì nó đi tìm quả dại.... Nó tuy mang bề ngoài của một con ngựa, nhưng thực ra một miếng cỏ cũng không chịu ăn đâu.

Mà bởi vì chúng nó ngày càng ăn nhiều (còn vì hắn lo sợ nếu chúng nó lớn lên không có gì ăn sẽ ăn luôn hắn), Tổ Vũ không thể không mỗi ngày bớt chút thời gian để đi săn........ Lúc trước hắn chuẩn bị châu chấu sống cho tiểu Griffin quả là sự lựa chọn chính xác, ba cái con non này bất kể là con nào, đều chỉ thích ăn đồ mới, tuy chúng nó cũng sẽ ăn đồ nấu chín cùng Tổ Vũ, nhưng nếu phát hiện ra nguyên liệu không phải mới giết thịt, chúng nó liền một ngụm cũng không ăn.

Có thể nói là phi thường bắt bẻ.

Nhưng luôn ở trạng thái buồn rầu vì vấn đề đồ ăn, Tổ Vũ lại không chú ý tới chúng nó bắt bẻ như vậy hoàn toàn là do hắn nuôi ra.

Nước uống cần thiết là đun sôi để nguội, đồ ăn mới đầu là châu chấu béo ngậy còn nhảy loạn, lúc sau lại là trứng chim mới mẻ cùng thịt mềm mỹ vị, toàn bộ đều được lựa chọn kỹ càng, thịt già, mùi tanh tất cả đều không cần.

Ngay cả đồ vật được hắn bỏ vào tay áo càn khôn, rõ ràng bỏ vào như thế nào khi lấy ra vẫn như thế ấy cũng bị hắn cho là không đủ mới mẻ, chỉ để cho chính mình ăn, hoàn toàn không để đám con non chạm vào.

Hắn bắt bẻ như vậy, không đem đám con non nuôi thành kén ăn mới là lạ.

Cố tình hắn lại hoàn toàn không chú ý tới sai lầm của chính mình, mỗi ngày chỉ nghĩ làm sao cải thiện chất lượng đồ ăn cho ba cái con non, dù sao thì hắn cũng có năng lực, đi săn lại không khó.

Mà trên đường đi săn, Tổ Vũ cũng chú ý thấy tuy rằng hoàn cảnh trên trái đất không biết tại sao lại biến đổi, thế nhưng kỳ dị là động thực vật hiện tại cùng trong trí nhớ của hắn trước kia không có mấy khác biệt.

Bộ dáng hoàn toàn không giống vì trải qua biến cố mà biến đổi cố gắng thích nghi với môi trường sinh tồn.

Đem điểm nghi hoặc này đặt ở đáy lòng, Tổ Vũ vừa xử lý con mồi hôm nay, vừa phân thần chú ý đám con non đang chạy loạn, nghĩ thầm có phải hay không nên bắt đầu dạy đỗ chúng nó.

Cái gọi là dạy dỗ, cũng không phải là thuyết giáo chúng nó làm cách nào để đi săn, làm cách nào để sinh tồn.... Đương nhiên cái này cũng phải dạy, nhưng trước hết, hắn muốn dạy cho chúng nó làm cách nào tu luyện thành tinh.

Nói đến cái này, Tổ Vũ lại nhịn không được bắt đầu đắc ý( ̄^ ̄) /.

Nghĩ lại xem hắn là ai, chính là yêu quái đầu tiên xuất hiện trên địa cầu. Tuy hắn cũng không biết tại sao mình lại thành tinh( dù sao theo ký ức gần nhất hắn có thì khi đó hắn đã là yêu quái rồi), nhưng điều này không chút nào ảnh hưởng tới việc hắn hướng dẫn các động vật khác thành tinh a.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!