Chương 50: (Vô Đề)

"Huyền diệu phương pháp, huyền vũ chạm ngọc."

Những lời này ghép lại cũng không ra câu từ đặc biệt gì, cho dù thật sự có người đem chúng ghép liền lại tạo thành câu cũng không nhất định có thể xem hiểu ý tứ trong đó, chỉ biết coi đây là một sự trùng hợp.

Càng khỏi phải nói, văn hoá địa cầu hiện tại đã dung hoà cùng với Liên bang, trừ những vị học giả chuyên nghiên cứu về nền văn minh địa cầu thì chẳng có mấy ai đọc hiểu được tiếng Trung.

Tựa như Cecil, y có thể nói có thể đọc được tiếng Trung, nhưng nếu muốn hoàn toàn đọc hiểu được chữ phồn thể thì lại hơi quá sức, chỉ có thể đoán mò, mà các thể văn thơ cổ ngay cả người Hoa Hạ cũng hiểu không rõ, y lại càng không thể hiểu.

Cho nên y không phát hiện huyền cơ trong đó, cũng là lẽ thường tình.

Nhưng Tổ Vũ lại không giống vậy, thời điểm hắn hoá hình thành người là tại triều Tống, trước khi hoá hình lại sống tại phòng của vị quan lão gia kia, đi theo ông học nói chuyện cũng đồng thời học văn biết chữ, ban đầu hắn học chính là chữ Khải phồn thể, đối với kiểu chữ này còn quen thuộc hơn so với kiểu chữ giản thể sau này mới học.

Thậm chí, những chữ vỡ lòng đầu tiên của Hải Nhã cũng là từ hắn dạy.

Mà kiến thức về văn học cổ của Tổ Vũ cũng không tệ lắm, tuy rằng không biết làm thơ, nhưng đọc thì vẫn có thể, vậy nên tất nhiên là có thể nhìn ra được niêm luật của thơ có chỗ không đúng, lại hơi suy ngẫm một chút liền nhìn ra được ẩn ý trong đó.

Cecil đọc câu kia thành tiếng, sau đó lấy ánh mắt nghi hoặc mà nhìn Tổ Vũ:"Có chỗ nào đặc biệt?"

Tuy rằng trình độ tiếng Trung của y không tồi, thế nhưng vẫn chỉ dừng lại ở việc đọc, loại văn tự vừa đọc liền có chút phức tạp này, y thật sự là không có cách nào phân tích được.

Phải biết rằng, tiếng Trung tại Liên bang hỗn hợp vô số chủng tộc cũng được coi là một trong những ngôn ngữ khó học và khó hiểu nhất, nếu không phải trước kia tại địa cầu số lượng người Hoa Hạ đủ nhiều, khiến cho những người ngoại tinh đến thông hôn cũng bị bạn lữ của mình ảnh hưởng mà học tiếng Trung, hơn nữa còn có Tinh võng làm phương tiện lưu giữ đắc lực, thì tiếng Trung đã sớm biến mất trong dòng thời gian.

"Những lời này hẳn là lời nhắc nhở dành cho đám hậu nhân các ngươi." Tổ Vũ giải thích:" Cuốn bút kí này hẳn là Hải Nhã cố ý để lại cho các ngươi, nếu như nàng ghi lại công pháp ở phía trên, tức là nàng mong muốn con cháu của mình có thể học tập thật tốt. "

" Nhưng pháp thuật là dựa vào linh khí mới có thể sử dụng, thế nhưng có lẽ người ngoại tinh các ngươi ngay cả linh khí là cái gì cũng không biết. "

Tổ Vũ đắc ý, cằm hơi giương lên, bộ dáng cực kỳ kiêu ngạo.

Không, y biết, tốt xấu gì y cũng là hậu đại của yêu quái, mấy cái này vẫn phải biết chút ít.

Bất quá Cecil cũng không phản bác lại lời của Tổ Vũ, bởi vì y nhận ra bộ đang này của hắn thật sự phi thường đáng yêu.

Tổ Vũ thấy y nhìn mình không chớp mắt, bộ dáng khiêm tốn học hỏi (cũng không phải), càng thêm khí phách hăng hái: "Cái gọi là linh khí chính là một loại năng lượng đặc thù tồn tại trong không gian, giống như không khí, nhìn không thấy sờ không tới, lại tồn tại ở khắp mọi nơi, mà yêu quái bọn ta chính là dựa vào việc hấp thu linh khí đất trời, sử dụng tinh hoa nhật nguyệt tu luyện mà thành.

"Còn làm thế nào để tu luyện, đương nhiên là phải dựa vào công pháp."

"Cho nên..."

Cecil đột nhiên mở miệng nói tiếp:" Cho nên cái gọi là huyền diệu phương pháp, ý chỉ chính là phương pháp tu luyện?"

Hứng chí bị đánh gãy, Tổ Vũ sặc một chút, căm giận trợn mắt liếc Cecil một cái, gật đầu nói:" Đúng vậy, chính là cái này."

Đáy mắt Cecil hiện lên một tia ý cười, theo mạch ý này suy luận xuống:"Vậy vế huyền vũ chạm ngọc kia là chỉ nơi cất giấu công pháp?"

"Đúng vậy." Tổ Vũ gật đầu, sau đó làm bộ đang thần thần bí bí nói với Cecil:" Ngươi cảm thấy nó sẽ ở chỗ nào?"

Cecil không đáp mà hỏi ngược lại:"Nhìn sáng vẻ của ngươi, hẳn là đã biết nó được cất ở đâu?"

"Ngươi đoán được ta liền nói cho ngươi."

Tổ Vũ một bộ biểu tình "ngươi nhất định không đoán được", hẳn là muốn nhìn bộ đang y vắt hết óc cũng không nghĩ ra được, khi ấy nhất định sẽ rất thú vị.

Nhưng đáng tiếc chính là, Cecil sau khi suy nghĩ một lát lại thực sự có thể nói ra đáp án.

"Có rất nhiều phòng tại trang viên Melved đều là do tổ tiên để lại, trong đó có một phòng là của Hải Nhã tổ mẫu (bối phận quá dài, liền dứt khoát gọi như vậy), ta nghĩ chắc hẳn là ở đó."

Không sai, y tuy rằng thật sự không biết câu thơ kia có nghĩa gì, nhưng đồ vật hẳn là được đặt ở nơi nào, có lẽ Cecil so với Tổ Vũ còn rõ hơn.

Tổ Vũ không xem được bộ dáng y xấu mặt, cảm giác thật không thú vị, uể oải nói:"Đồ hẳn là ở đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!