Giữa thể diện cùng thứ mình yêu thích, Tổ Vũ chọn cái sau.
Sau cùng hắn quyết định dùng thân phận Leo ở lại nhà Melved.
Nhưng chờ sau khi quyết định, Tổ Vũ bình tĩnh lại liền cảm thấy sao giống như thân phận của hắn cùng Cecil bị đổi chỗ vậy?
Chẳng lẽ không phải nên là hắn ngàn cầu vạn cầu mong muốn được ở lại hay sao? Thân phận giả kia cũng nên kết thúc mới đúng, sao lại biến thành Cecil kiên trì muốn hắn ở lại làm Leo?
Nhìn đến độ công nhỏ bé giơ lên nơi khoé miệng Cecil, Tổ Vũ mới minh bạch là do y cố ý.
Khuôn mặt vốn dĩ biến trắng cũng trở nên đỏ lên.
"Cảm ơn. "
Hắn giật giật khoé miệng, chân tình thực lòng mà nói lời cảm ơn với Cecil.
Tuy rằng ngoài miệng thì nói là vì tổ tiên vì quản gia vì Tiểu Griffin, nhưng Cecil cũng không cần phải làm đến mức độ này, lý do y nói nghe qua thì có lẽ có chút đạo lí, nhưng ngẫm kĩ lại liền cảm thấy không phải như vậy.
Cái gì mà đột nhiên thiếu mất một vị thiếu gia sẽ khiến cho ngoại giới nghi ngờ, Tổ Vũ tin tưởng với năng lực của Cecil, y có thể đem chuyện này xử lí đến tích thủy bất lậu, hơn nữa ấy tể chết non là chuyện hết sức bình thường, nơi nào sẽ nghĩ trong này có âm mưu quỷ kế gì.
Hơn nữa thân phận thiếu gia nhà Melved đại biểu cho điều gì, hắn tin rằng không ai khác so với Cecil rõ ràng hơn cả, thân phận này không chỉ đại biểu tiền tài vật chất mà còn cả địa vị xã hội, nói tóm lại, thân phận này là thứ có thể khiến vô số người điên cuồng.
Hiện tại, Cecil liền dễ dàng đem thân phận này cho hắn, ngay cả khi y đã biết rõ hắn không phải Leo thật sự.
Đây còn không phải, y dùng thân phận gia chủ, mời hắn trở thành người một nhà?
Suy nghĩ cẩn thận điểm này, Tổ Vũ đối với Cecil lộ ra một mạt tươi cười sáng lạn:"Nếu ngươi muốn ta ở lại đến thế, như vậy ta liền tiếp tục làm "Leo" thật tốt."
Tươi cười tốt đẹp xuất hiện trên khuôn mặt tinh xảo của thiếu niên, má núm đồng tiền tại khoé miệng cũng hiện ra, sáng lạn đến mức Cecil tưởng như mình đang nhìn trực diện vào mặt trời, trong một thoáng cảm thấy đầu váng mắt hoa.
Lão yêu quái này vẫn nên duy trì bộ dáng ấu tể thì hơn, bộ dáng này vẫn là có chút trêu người.
Cecil thu hồi tâm tình hỗn loạn của mình, đứng dậy bất động thanh sắc cầm lấy quyển notebook kia, tính đem nó thu hồi.
Tổ Vũ đột nhiên mở miệng ngán cản:"Từ từ. "
Cecil quay đầu lại xem hắn, thần sắc của thiếu niên có chút chần chờ.
Chỉ nghe hắn nói:"Quyển bút kí này... có thể cho ta xem được không? Ta muốn biết chuyện của Hải Nhã. "
Bút kí nói trắng ra chính là nhật kí, là thứ vô cùng riêng tư, hơn nữa còn là đồ cổ đã lưu truyền ba ngàn năm, xem Cecil thận trọng thu nó lại như vậy liền biết nó mang ý nghĩa phi phàm, có thể xem như đồ gia truyền được rồi.
Cho nên thời điểm Tổ Vũ nói ra lời này cũng có điểm không xác định.
Nhưng Cecil không nói một lời liền giao cho hắn, thậm chí một lời dặn dò nhắc nhở cũng không có, cứ như vậy liền thoải mái hào phóng giao cho hắn.
"Ta sẽ cẩn thận bảo quản, xem xong liền trả lại cho ngươi. "
Cecil gật gật đầu.
"Ruin chắc cũng làm kiểm tra xong rồi, chúng ta nên xuống thôi. "
Nói là phải đi, nhưng Cecil vẫn khí định thần nhàn nhìn Tổ Vũ.
Tổ Vũ đang cầm notebook lập tức liền nghĩ ra chủ ý của hắn là gì.
Bĩu môi, Tổ Vũ đem notebook cất đi, lại lần nữa biến thành ấu tể, bị Cecil ôm vào trong ngực.
Mất mặt liền mất mặt đi, dù sao hắn cũng có nhiều lịch sử đen tối như vậy, thêm một cái cũng chẳng nhằm nhò gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!