Chạy trốn đương nhiên là không kịp.
Cecil quả thực không nhìn thấy Tổ Vũ hiện đang ẩn thân.
Nhưng y lại nhìn thấy được Tiểu Griffin đột nhiên xuất hiện ở phía trước cái ghế dài vốn không có bất cứ người nào kia, lại còn là tư thế từ trên không nhảy xuống.
Cho nên Tổ Vũ đang trốn ở đâu, vừa nhìn liền biết.
Tiểu Griffin lộc cộc chạy tới, giống một viên đạn pháo vọt vào trong lòng ngực của quản gia đang ngồi xổm giang sẵn hai tay đón hắn.
Quản gia thiếu chút nữa liền lão lệ tung hoành, bế Tiểu Griffin lên không ngừng kiểm tra:"Ruin thiếu gia đáng thương của ta, đám người xấu đó có khi dễ ngươi không? Có chỗ nào cảm thấy không thoải mái không?"
Tiểu Griffin ở trước ngực hắn cọ cọ, pi pi kêu hai tiếng tỏ vẻ chính mình rất tốt, không có bị thương.
"Ca ca tới tìm ta, người xấu đều bị ca ca đánh chạy hết!"
Tiểu Griffin nói chính là tiếng Griffin, quản gia nghe không ra, nhưng Cecil nghe hiểu.
Ánh mắt y ngay từ đầu đã gắt gao tỏa định vị trí ghế dài, nhớ lại bộ dáng của thiếu niên mà bản thân đã từng nhìn qua, đem tầm mắt hướng lên cao, chuẩn xác không lầm mà nhìn trực diện vào Tổ Vũ.... mặc dù thực ra Cecil nhìn không có thấy.
"Có chuyện gì muốn giải thích với chúng ta sao? Leo?"
Bị Cecil "nhìn" khiến cho không ngừng chột dạ, Tổ Vũ nghe y nói vậy liền thiếu chút nữa mặc kệ tất cả mà bỏ chạy, nhưng khi nghe thấy Cecil kêu hắn là Leo, Tổ Vũ lại cảm thấy không thể cứ như vậy đi luôn.
Hắn giải trừ thuật ẩn thân trên người, một thiếu niên mặc áo sơ mi phối với quần dài liền cứ thế xuất hiện trước mắt bọn họ.
Ánh mắt quản gia sáng lên, tuy rằng trước đó đã nhìn qua ảnh của Tổ Vũ, nhưng đến khi thật sự nhìn thấy người, mới biết bộ dáng của hắn so với trên ảnh còn dễ nhìn hơn, đặc biệt là một thân khí chất sạch sẽ kia, vừa nhìn đã biết là một đứa trẻ ngoan.
Từ khi thoát li thế giới tiền sử, Tổ Vũ hóa thành hình người liền biết cách dùng linh khí che dấu hơi thở của cường giả đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn, bởi vậy nên mới tạo nên vẻ ngoài lừa tình như vậy. Lúc này, Tổ
- mặt lừa tình
- Vũ dưới ánh nhìn chăm chú của bọn họ, từ ghế dài đứng dậy, đi tới.
Đi đến phụ cận, Tổ Vũ mới phát hiện hình người của chính mình so với Cecil thấp hơn không chỉ một cái đầu, ánh mắt của người kia từ trên cao nhìn xuống đính trên người hắn, làm hắn cảm nhận được một loại áp lực xưa nay chưa từng có.
Loại áp lực này, đại khái có thể gọi là "bề trên hỏi tội".
Không lâu trước đó mới giết hai cái tội phạm bắt cóc, lại làm một đống người xấu trọng thương, Tổ Vũ lúc này thế mà lại khẩn trương đến mức ngay cả tay chân cũng không biết để vào đâu, bộ dáng cúi đầu thoạt nhìn đáng thương cực kì.
Hắn há miệng thở dốc, nghĩ muốn nói gì đó, nhưng cả buổi lại không có cách nào phun ra dù chỉ một chữ.
Nói cái gì đây? Nói không phải hắn cố ý lừa bọn họ?
Nhưng mà hắn chính là cố ý a.
Nói hắn không phải cố ý giả trang thành thể clone của Tiểu Griffin?
Nhưng sự thật cũng là hắn cố ý thuận nước đẩy thuyền.
Thật giống như không có điểm nào có thể cãi lại.
Cuối cùng hắn cũng chỉ có thể ấp úng nói một tiếng:"... Thật xin lỗi."
Lời sau khi nói ra, hắn liền nghĩ nếu không muốn nhìn đến cảnh những người từng coi chính mình là người nhà trở mặt, thì hiện tại bản thân nên mau chóng rời đi.
Nhưng hai chân của hắn tựa như bị xi măng cố định, làm cách nào cũng không nhấc chân rời đi được.
Hắn cũng không biết chính mình đến cùng là muốn nghe Cecil nói cái gì, nhưng là bản thân lại không muốn rời đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!