Sau khi xác định hai vị thiếu gia đã ngủ, quản gia mang theo ý cười đóng cửa phòng lại, vừa xoay người liền nhìn thấy Cecil đứng trên hành lang.
Hắn cười cười:"Tiên sinh, có chuyện gì muốn nói cho ta sao?"
Quản gia cũng không phải lão hồ đồ, cho dù lúc đó không phát hiện, thời gian qua đi cũng sẽ cảm thấy hôm nay Leo thiếu gia có chút không thích hợp.
Mà đồng dạng hành xử bất thường còn có tiên sinh của hắn.
"Ân. " Cecil gật gật đầu:"Chúng ta đến thư phòng nói chuyện. "
Quản gia pha một bình trà thảo mộc, rót cho Cecil cùng chính mình một ly.
Loại đồ uống như trà này, đều là do người địa cầu trước kia truyền bá ra, trước đó tuy Liên bang cũng có sử dụng hoa cỏ phao nước làm đồ uống, thế nhưng cũng không có trải qua nhiều công đoạn chế biến phức tạp rồi mới đem ra sử dụng như vậy.
Ba ngàn năm trôi qua, thỉnh thoảng lại có giống trà mới được phát hiện ở các hành tinh khác, hiện tại trà đạo của Liên banh so với địa cầu trước kia đã phát triển hơn rất nhiều.
Đồng dạng, cà phê được truyền bá cùng lúc với trà cũng là thứ được rất nhiều người truy phủng.
Cecil chính là một trong số đó.
Bất quá quản gia cho rằng hơn nửa đêm không nên uống loại thức uống nâng cao tinh thần này, uống một chút trà thảo mộc trợ miên là tốt rồi.
Cecil uống một ngụm trà mang theo hương hoa ngàn nhạt, ngẩng đầu liếc mắt nhìn quản gia đang ngồi một bên ngàn nhã phẩm trà.
"Ngươi không hỏi?"
Bọn họ đã ngồi trong thư phòng được một khoảng thời gian, thế nhưng quản gia ngoại trừ pha trà thì không có hành động nào khác.
"Tiên sinh muốn nói thì sẽ tự nói ra thôi. " Mùi hương trong ly khiến quản gia say mê, đây là một trong những loại trà thảo mộc hắn thích nhất, cơ hồ mỗi ngày đều sẽ uống một ly.
Bộ đang của hắn thoạt nhìn quá mức nhàn nhã khiến cho Cecil
- người vì chuyện của Tổ Vũ mà thần kinh căng chặt suốt mấy tháng
- cảm thấy có chút hụt hẫng.
Tuy rằng không muốn quản gia lo lắng, nhưng vì cái gì tại thời điểm thấy hắn một chút cũng không lo lắng thì lại cảm thấy không vừa mắt?
Cecil buông chén trà mở miệng nói:"Ngươi cũng phát hiện ra trên người Leo có chỗ bất thường đi, chẳng lẽ ngươi không cảm thấy lo sao?"
"Không lo lắng. "
Đáp án của quản gia khiến Cecil cảm thấy có điểm ngoài ta muốn.
Chỉ nghe hắn nói:"Chẳng phải đã có tiên sinh lo rồi sao? Cho nên ta không lo lắng chút nào. "
Có lẽ tại thời điểm phát hiện Leo thiếu gia không thích hợp quản gia đã từng lo lắng qua.
Nhưng đến khi hắn nhìn thấy thái độ của tiên sinh đối với Leo thiếu gia, quản gia liền đem trái tim buông xuống.
Đó là thái độ đối với người nhà, không xa cách không phòng bị, thậm chí còn có thể lấy thái độ của người giám hộ đi dạy dỗ nó.
Nếu không phải đã xác nhận Leo thiếu gia với hại, Cecil sẽ không có thái độ như ngày hôm nay, quang minh chính đại quản giáo hắn, cũng sẽ không đem chuyện này bí mật nói cho mình.
Đối với vị tiên sinh ngoài lạnh trong nóng nhà mình, quản gia vẫn thực hiểu biết.
"Hơn nữa không phải hiện tại tiên sinh đang định đem chuyện này nói cho ta sao?"
Nhìn quản gia đang cười tủm tỉm, Cecil cảm thấy một trận nhụt chí.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!