Chương 3: (Vô Đề)

Cái hồ nước không biết hình thành từ bao giờ này thực sự rất sâu, nơi sâu nhất thậm chí vượt qua 30 mét. Dưới đáy nước vô cùng tối tăm, tầm nhìn hạn hẹp, hơn nữa thủy thảo dưới đáy hồ đã sinh trưởng bao nhiêu năm, chiều cao so với con người chỉ có hơn chứ không kém, rương kim loại rơi vào bên trong đó rất nhanh liền mất hút.

May mắn chính là, trêm mặt rương kim loại có một ô cửa sổ trong suốt, từ bên trong, ánh sáng nhàn nhạt chiếu ra bên ngoài đưa tới một đám cá tò mò vây xem, cũng giúp Tổ Vũ xác định được vị trí của nó.

Bạo lực đuổi đám cá vây xem đi, Tổ Vũ cúi sát vào ô cửa sổ, muốn nhìn xem đồ vật bên trong rốt cuộc là cái gì.

Bên trong rương kim loại có ánh đèn ấm áp chiếu rọi, mà thứ Tổ Vũ nghĩ là bảo bối gì đó, hóa ra lại là ba quả trứng(?) kích cỡ xêm xêm, nhưng hoa văn lại có chút bất đồng.

Tổ Vũ nghi ngờ bản thân có phải là nhìn nhầm rồi hay không? Vì sao lại có người trong lúc gấp gáp chạy trốn còn cố tình đem trứng ném xuống đây? Chẳng lẽ là đầu óc bọn họ có vấn đề?

Bất quá ba quả trứng kia kích cỡ có thể sánh với trứng đà điểu, hoa văn bên trên còn thực đặc thù, không giống như đốm đen lấm tấm trên trứng mới sinh, mà là từng đường từng đường hoa văn phức tạp, không biết là vốn dĩ sinh ra đã thế hay là có người cố ý vẽ lên.

Trong rương kim loại ngoài ba quả trứng ra thì không còn thứ gì khác, ánh đèn màu vàng nhạt bên trong thoạt nhìn rất ấm áp, trên rương còn có mấy cái nút điều khiển độ ấm độ ẩm linh tinh, với bộ dáng này thì nếu đâykhông phải cái lò viba thì chắc chắn đây là cái rương ấp trứng.

Hơn nữa, làm Tổ Vũ kinh hỉ hơn chính là trên bề mặt rương có ghi trung anh song ngữ.

Cho nên phi thuyền trên bầu trời kia cũng không phải là sản phẩm của người ngoài hành tinh, mà là do địa cầu sản xuất ra sao?

Tổ Vũ đột nhiên cảm thấy vô cùng không tự tin trước vấn đề mình đã ngủ bao lâu, tuy rằng hắn không hiểu khoa học kĩ thuật, nhưng loại phi thuyền cùng vũ khí như vậy, nhìn kiểu gì cũng không giống thứ có thể nghiên cứu chế tạo ra trong thời gian ngắn.

Chữ viết quen thuộc làm hắn sinh ra cảm giác thân thiết, vốn dĩ sau khi biết bên trong rương là trứng

- còn không biết là trứng gì

- hắn đã không còn cảm giác hiếu kì cùng hưng phấn, cũng không tính toán đóng gói mang đi. Nhưng suy xét đến tình huống đồ vật này có thể là xuất xứ từ quê hương hắn

- nhưng thứ đồ nước ngoài khác sẽ không dùng trung anh song ngữ

- Tổ Vũ vẫn quyết định mang theo nó.

Từ trên cao vạn mét rơi xuống vẫn không hỏng, trứng bên trong rương còn hoàn hảo cố định trên đệm đặt, cho dù nguyên nhân cũng có một phần là do hồ nước đã cản bớt một phần lực va chạm đi chăng nữa, cũng là do chất lượng của bản thân chiếc rương đã vượt qua thử thách.

Nếu thứ này thật sự là đồ của Trung Hoa Gia, vậy Tổ Vũ nhất định phải giơ một ngón tay khen hảo!

Mặc kệ là hình thái chim thủy tổ hay con vẹt, kích cỡ so với cái rương đều nhỏ hơn rất nhiều, cơ bản là không có biện pháp đem rương ấp trứng lôi ra khỏi nước, Tổ Vũ đành phải biến thành hình người, bắt lấy chỗ để tay hai bên rương, mang theo rương ấp bơi về phía trước.

Ở bên bờ đem rương ấp trứng đặt xuống, Tổ Vũ đưa tay vuốt vuốt, lau sạch bọt nước trên bề mặt rương, thuận tiện cũng đem một đầu tóc mái thanh tân vuốt ngược lên, lọi ra cái trán trơn bóng no đủ.

Tuy rằng mỗi người quen biết Tổ Vũ đều biết bể ngoài cùng nội tâm của hắn không có bất luận điểm gì tương tự, nhưng bọn họ cũng không thể không thừa nhận rằng bề ngoài của Tổ Vũ thật sự rất được.

Xét về diện mạo, Tổ Vũ phi thường gặp may, một đôi mắt hạnh hắc bạch phân minh vừa to vừa tròn, ánh mắt sạch sẽ lại thanh triệt, lúc hắn nhìn một người nào đó, chung quy sẽ cho người ta một cảm giác vô tội, phối hợp vói cái mũi thẳng nhỏ nhắn, cánh môi no đủ tựa hoa, cùng với khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn hơi có chút trẻ con, nhìn kiểu gì cũng là cái thiếu niên ngoan ngoãn trắng trắng mềm mềm, một chút đều không lộ ra thân phận "đại yêu quái" của hắn.

Đối với việc này, Tổ Vũ phi thường đắc ý tỏ vẻ:"Các ngươi thì biết cái gì, diện mạo như của ta mới thực nổi tiếng, quả thật là người gặp người thích hoa gặp hoa nở, không có không thích!" Hắn cũng không biết là diện mạo này đã đem lại cho hắn bao nhiêu chỗ tốt.

Điểm này cũng không trách được, diện mạo này của hắn quả thực là thảo hỉ mười phần, không có một chút tính xâm lược, trên cơ bản những người chỉ quen biết sơ sơ sẽ bởi vì bề ngoài của hắn mà sinh ra cảm giác thân cận, theo bản năng xem hắn như tiểu bối.

-

--Nhưng chờ lúc sau quen thuộc, mọi người đều biết thứ này bề ngoài cùng nội tâm một chút cũng không liên quan, cái gì mà vô tội ngoan ngoãn, đều là giả!

Thứ này cơ bản chính là một cái hố, tâm đen thực.

Nước trên tóc vẫn còn nhỏ giọt, Tổ Vũ hất hất đầu, thời điểm để hình người muốn rũ đi nước thật không dễ dàng. Cũng may hắn không sợ lạnh, lung tung hất hất đầu tóc, Tổ Vũ móc ra điện thoại của mình.

Bởi vì trước khi ngủ đông cố ý nạp điện rồi tắt máy, hiện tại lượng pin thật sung túc, thế nhưng cột sóng bên cạnh lại biểu thị không có...

"Còn tưởng rằng hiện tại ngay cả phi thuyền cũng có thể bay lên trời, tín hiệu hẳn là có thể bao phủ toàn cầu chứ." Bĩu môi, Tổ Vũ đành phải từ bỏ suy nghĩ gọi điện thoại cho nhóm bằng hữu, đem điện thoại ném vào bên trong tay áo càn khôn của mình.

-

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!