Chương 21: (Vô Đề)

Lại một ngày mới bắt đầu.

Phi thường thần kì chính là Tổ Vũ thế nhưng lại gặp được người bận rộn kia tại bữa sáng.

Phải biết tiểu Griffin vẫn còn là một cái con non, mỗi ngày phần lớn thời gian đều dành cho việc ngủ, buổi tối đúng 8 giờ lên giường, buổi sáng trước 9 giờ tuyệt đối sẽ không tỉnh lại.

Vì phối hợp với nó ( chứ tuyệt đối không phải Tổ Vũ ham ngủ nên mới bám giường), Tổ Vũ cũng sẽ không tỉnh dậy trước thời gian đó.

Mà Cecil, theo như Tổ Vũ biết được từ lời lải nhải không ngừng của quản gia, vị này luôn ra cửa trước 7 giờ, không đến 10 giờ nửa đêm thì sẽ không quay về.

Hôm nay lại có thể nhìn thấy hắn trên bàn cơm, khó trách Tổ Vũ lại kinh ngạc đến thế.

Nhất thời, hắn không nhịn được luôn nhìn về phía Cecil đang ngồi ở chủ vị, có vẻ vô cùng tò mò, quản gia đứng bên cạnh đang giúp hai vị thiếu gia bày bữa sáng, thấy thế liền tươi cười nói:" Tiên sinh bắt đầu từ hôm nay liền không cần đi làm sớm như vậy nữa. Ngoài ra, hôm nay hắn cố ý nghỉ để mang các ngươi ra ngoài ăn cơm dã ngoại, Leo thiếu gia có cao hứng không?"

Quản gia vẫn luôn làm bạn bên người bọn hắn, sự hiểu biết đối với bọn họ cao hơn nhiều so với người khác. Lúc đầu hắn dạy Leo thiếu gia xem đồ biết chữ, bất quá cũng chỉ mang ý đồ thân cận mà thôi. Về sau lại phát hiện Leo thiếu gia học thực mau, tuy rằng sẽ không nói chuyện, nhưng sau khi hắn biết nếu hắn nói chậm một chút Leo thiếu gia có thể nghe hiểu lời nói của hắn, hắn vẫn cảm thấy kinh hỉ không thôi, càng thêm ra sức dạy dỗ.

Cho nên hắn biết những lời này của hắn, Leo thiếu gia có thể nghe hiểu được.

Cecil cũng hoàn toàn không cảm thấy kỳ quái. Tuy rằng hắn không thường xuyên ở nhà nhưng nhất cử nhất động của hai cái con non đều sẽ được quản gia báo lại cho hắn, vậy nên hắn tự nhiên cũng minh bạch cái con non lớn hơn một chút của nhà hắn chỉ sợ là một cái tiểu thiên tài.

Tiểu thiên tài ( giả) tỏ vẻ, hắn một chút cũng không cao hứng khi phải ra ngoài ăn cơm dã ngoại!

Đặc biệt là phải đi cùng Cecil!

Thời điểm đối diện với nam nhân có ánh mắt vô cùng sắc bén này, Tổ Vũ luôn có một loại cảm giác bị nhìn thấu. Tuy rằng hắn phi thường tự tin đối với thiên phú thần thông của mình, thế nhưng lại mạc danh có một loại lo lắng bị nhìn thấu ngụy trang.

Bất quá cũng không phải hắn thật sự sợ Cecil, Tổ Vũ vẫn phi thường tự tin đối với thực lực của mình. Ngàn vạn năm ngủ đông của hắn cũng không phải ngủ trắng, cho dù chỉ là một con thảo lý trùng, tại quãng thời gian dài như vậy cũng đủ để tiến hóa ra đại não, mà con chim thủy tổ là hắn, cũng đám lão bằng hữu phân chia ra cũng thuộc loại yêu tiên.

Cho nên một con ngoại tinh Griffin, căn bản không phải đối thủ của hắn.

Nhưng là, một con yêu quái sống từ thời viễn cổ đến tận bây giờ, mấy việc như ngụy trang thành con non gì gì đó tuyệt đối chính là lịch sử đen tối a, hắn sao có thể để cho người khác biết được bí mật này.

Đáng tiếc, Tổ Vũ không có quyền kháng nghị, cuối cùng hắn vẫn bị quản gia đem đóng gói chung với tiểu Griffin, đưa cho Cecil.

Thật sự là đóng gói! Bọn họ bị bỏ vào trong một cái rổ kết bằng dây đằng, phía trước còn gắn một cái nơ con bướm cực to, giống như rổ trái cây bị đưa đến trước mặt Cecil.

"Tiên sinh, mọi chuyện ta đã chuẩn bị tốt, chuyện còn lại đều giao cho ngươi."

Cecil:......

Tổ Vũ:.....

Tiểu Griffin: Pi pi?

Cecil cúi đầu xuống, cùng Tổ Vũ đang ngồi trong rổ hai mặt nhìn nhau.

"Al" Cecil xoa xoa đôi mày đã nhăn đến phát đau," Ngươi đưa cho ta cái rổ để làm gì?"

Quản gia cười ha hả:" Đương nhiên là để thuận tiện cho hai vị tiểu thiếu gia ra ngoài, móng vuốt nhỏ của bọn họ còn quá non, không thể đi đường quá nhiều."

Cecil:"..... Ta có thể cho chúng nó ngồi xe thay vì đi bộ."

"Tiên sinh, ta quên nói cho ngươi, xe con dùng thay đi bộ trong trang viên toàn bộ đều được mang đi bảo trì mất rồi, vậy nên thỉnh các ngươi chịu khó đi bộ."

Cecil:"..... Trước đó không lâu ta vẫn thấy có người dùng."

Quản gia mỉm cười:" Phải không? Có thể đó là chiếc cuối cùng đi?"

Cecil quyết định không cùng quản gia tranh cãi vấn đề này, bằng không có thể hắn sẽ thực sự mang toàn bộ xe thay đi bộ đem đi kiểm tu, dẫn đến việc người trong trang viên đi lại đều khó khăn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!