Chương 17: (Vô Đề)

Tổ Vũ giả trang con non giả đến thập phần gian ( vui) khổ ( vẻ), mỗi ngày ngoài ăn thì chính là ngủ, còn không thì là chơi các món đồ chơi trong phòng.

Quả thực là sa sút đến sinh vô khả luyến ( vui quên lối về)...... Nếu như có thể lên mạng thì càng tốt.

Đối Internet ỷ lại thành thói, đến tận bây giờ vẫn chưa từ bỏ ý định tìm về vòng tay thân yêu của mạng xã hội, Tổ Vũ từng có ý định dùng điện thoại của chính mình để lên mạng. Hắn còn thấy nhóm người mặc áo khoác trắng chăm sóc con non khi không có việc gì liền ngồi một góc nghịch nghịch thiết bị loại nhỏ giống như đồng hồ kia, tuy rằng không biết họ đang xem những gì nhưng từ thần sắc có thể nhìn ra tuyệt đối là đang lên mạng.

Nhìn đến thèm đỏ cả mắt Tổ Vũ thực hận không thể nhào lên cướp lấy một cái cho chính mình dùng.

Đám người mặc áo trắng luôn ngốc tại trong phòng chăm sóc con non, cơ hồ ngày hay đêm đều không rời người, muốn ở dưới mí mắt của bọn họ làm chút động tác nho nhỏ còn có chút khó khăn, thế nhưng Tổ Vũ vẫn nhân lúc đi ngủ mà trốn trong cái ổ nhỏ của mình, nương nhờ thân hình của mấy cái con non hòng che dấu bản thân, móc ra điện thoại của chính mình thử thử một chút.

Đáng tiếc thiết bị không kết nối được, đừng nói là Internet, ngay cả một cọc tín hiệu sóng cũng không có.

Từ đó, chiếc điện thoại vẫn hằng âu yếm bị hắn nhốt đánh vào địa ngục, mang tâm lí mắt không thấy tâm không phiền mà đem áp xuống đáy hòm.

Tổ Vũ sau khi chịu đả kích càng thêm uể oải, cả ngày ngốc tại trong ổ, ngay cả động cũng không động một chút, nháo đến nhóm áo trắng còn tưởng là hắn sinh bệnh, cố ý mang hắn đi kiểm tra một chút.

Kết quả có thể nghĩ tới, cái gì cũng không tra ra được.

Tiểu Griffin chúng nó có đồ chơi lại có người chơi cùng, cũng không còn một hai phải bắt Tổ Vũ bồi chúng nó cùng chơi. Tuy nhiên chúng nó vẫn dính Tổ Vũ như cũ, nhất là lúc đi ngủ, cơ hồ là phải dán vào hắn mới chịu.

Làm một đám người áo trắng kia đều nói tình cảm của bọn họ thực tốt, ngay cả đi ngủ cũng không muốn tách ra.

Đối với điều này, Tổ Vũ chỉ tỏ vẻ, đâu phải chúng nó không muốn cùng hắn tách ra, chúng nó chẳng qua là luyến tiếc cảm giác dễ chịu do linh khí truyền đến từ trên người hắn.

Lúc này phi thuyền đã cất cánh được vài ngày. Linh khí ngoài vũ trụ ít hơn địa cầu rất nhiều, nhưng trải vuốt linh khí kinh mạch cho con non thì vẫn phải làm.

Cũng không biết bọn họ rốt cuộc là muốn đi đâu.

Suy xét đến vấn đề sinh hoạt sau này, Tổ Vũ lại một lần nữa đưa việc học tập ngôn ngữ lên đầu nhật trình.

Hơn nữa đám người áo trắng kia thời điểm chơi đùa cùng với đám tiểu Griffin sẽ cố ý dùng ngôn ngữ ấu trĩ khá dễ hiểu, điều này cũng tạo không ít thuận tiện cho Tổ Vũ.

Hơn nữa Tổ Vũ còn tìm được trong đống đồ loạn thất bát tao một sấp thẻ học chữ.

Tuy hắn cũng không rõ vì sao trong phòng thú cưng lại có chuẩn bị thứ này, nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến việc hắn đối với thẻ học chữ lộ ra hứng thú.

Càng có ý tứ chính là, tuy ngôn ngữ in trên thẻ hắn không hiểu, thế nhưng số thứ tự in trên thẻ lại là chữ số Ả Rập, về phần văn tự, cũng thiên về chữ cái, những văn tự chữ cái này cùng với những ký hiệu trên rương ấp trứng không giống nhau, cái trước chỉ là giống, mà cái sau lại thật sự là chữ cái tiếng Anh và tiếng Trung.

Cũng không biết bọn họ rõ ràng là ngoại tinh nhân, thế nhưng trên rương ấp trứng lại in trung anh song ngữ....... Tổ Vũ tuyệt đối sẽ không thừa nhận rằng, có lẽ, khả năng, đại khái, là trước kia hắn nhìn nhầm, cái gọi là trung anh song ngữ in trên rương rất có thể là tổ hợp tiếng Trung và tiếng Anh.

Dù sao hắn cũng không học tiếng Anh, cũng có khả năng nhận sai.

Sau khi phát hiện thẻ học chữ Tổ Vũ liền tự mình ngậm về ổ nhỏ của mình để xem, người áo trắng phụ trách chăm sóc con non đều là những nhân sĩ chuyên nghiệp, trong đó có một nữ ngoại tinh nhân có một đôi râu trên đầu còn lại gần dạy hắn đọc những chữ in trên thẻ.

Đại khái là thấy bộ dáng ngẩng đầu nghe nàng nói chuyện của Tổ Vũ thập phần đáng yêu, vị tiểu thư này không nhịn được liền bế hắn lên hết xoa lại xoa một trận, sau đó liền giữ nguyên tư thế ấy tiếp tục dạy hắn học.

Tổ Vũ:"....."

Nhìn vào việc nàng dạy hắn đọc chữ, hắn nhịn.

Chờ đến khi phi thuyền cập bến Chủ tinh, Tổ Vũ đã nhớ rõ cách đọc cùng viết hơn một trăm ký tự trên mấy tấm thẻ, hơn nữa còn có thể nghe hiểu một ít từ ngữ đơn giản thường dùng.

Sau khi phi thuyền đến Chủ tinh, cha mẹ của tiểu Vũ Giao cùng tiểu Phi Mã đã sớm chờ ở trong cảng tinh tế, nóng lòng chờ đợi con của bọn họ bình an trở về.

Thời điểm Tổ Vũ cùng mấy con non khác cùng nhau bị mang xuống phi thuyền liền nhìn thấy bốn ngoại tinh nhân bước nhanh tiến về phía bọn họ, từng người bế lên tiểu Vũ Giao cùng tiểu Phi Mã, hết ôm lại hôn, hỉ cực mà khóc.

Tổ Vũ đã có thể nghe hiểu một ít từ ngữ, rất rõ ràng liền nghe được bọn họ gọi hai cái con non là "Con của ta, bảo bối của ta".

Tổ Vũ ngây người một lát, xác định mình không có nghe lầm, ánh mắt không nhịn được bồi hồi giữa mấy người bọn họ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!