Chương 8: Quá khứ (2)

Nguỵ Lãnh Vân cảm thấy Triệu Chi Lan và mình có quan hệ như thế nào?

Không phải người yêu, càng không phải bạn giường. Triệu Chi Lan là Beta, cơ bản là không thể toả ra pheromones thơm lừng như Omega cũng không chịu phục tùng trước tin tức tố của Alpha. Cho nên không thể thoả mãn bản tính cường thế của Nguỵ Lãnh Vân.

Nếu nói là bạn thân thì cũng đúng đi. Hai người quen biết nhau mười năm, cùng nhau đi học, đi chơi, chỉ cần Triệu Chi Lan làm gì, Nguỵ Lãnh Vân đều biết hết.

Chỉ là nếu Triệu Chi Lan có người yêu thì Nguỵ Lãnh Vân chắc chắn không đồng ý. Hắn cũng không biết tại sao bản thân lại có suy nghĩ như thế này, nhưng trong tâm tư của Nguỵ Lãnh Vân, Triệu Chi Lan nên ở cùng hắn suốt đời này, nên nghe lời hắn, tuân theo mệnh lệnh của hắn.

Cho nên khi ngửi thấy mùi pheromones của các Alpha trên người bạn mình, Nguỵ Lãnh Vân không kiềm được tức giận.

Triệu Chi Lan nhớ tới nhóm Alpha đã quậy phá quán rượu lúc nửa đêm. Có lẽ mùi bám lên người cậu lúc cậu ra khuyên can bọn họ.

Triệu Chi Lan len lén có một ý nghĩ táo bạo trong lòng. Có phải là Nguỵ Lãnh Vân cũng có chút thinh thích cậu nên mới tỏ ra ghen hay không?

Cậu vớ lấy nó như một cái cọc gỗ cứu mạng, trôi dập dềnh trên biển tình rộng lớn.

Nguỵ Lãnh Vân đúng là khó chịu, khó chịu khi mùi hương Alpha khác bám trên người Triệu Chi Lan. Nhưng hắn không biết cách nào diễn tả cảm xúc của mình lúc này.

"Dính ở quán rượu đúng không?"

Triệu Chi Lan đỏ mặt gật đầu. Nguỵ Lãnh Vân liền gầm gừ trong cuống họng.

"Mày đừng để dính pheromones của mấy đứa Alpha thấp kém ở cái quán cũ mèm đó nữa. Tao không thích, hiểu chưa?"

Nói rồi Nguỵ Lãnh Vân vùng vằn bỏ vào nhà vệ sinh.

Triệu Chi Lan ngồi thơ thẩn trên giường vò vò đầu. Trong đầu có mớ câu từ nhưng không cách nào mở miệng ra được.

Hoá ra, Lãnh Vân không thích cậu dính mùi pheromones vì cho rằng nó thấp kém. Nhưng thân là một Beta, Triệu Chi Lan cũng không cách nào điều khiển được nó.

Cậu không ngửi thấy, không cảm nhận được, không thể hứng tình dưới những lần pheromones của Nguỵ Lãnh Vân toả ra.

Và có đôi lúc Triệu Chi Lan thấy tiếc nuối điều đó. Nếu như là một Omega, cậu có thể tiến thêm một bước nhỉ?

Cuối cùng, Triệu Chi Lan cũng bỏ dỡ buổi học thêm với Nguỵ Lãnh Vân. Cậu không thể ở bên cạnh hắn thêm một giây phút nào nữa bởi lẽ trái tim cậu đã quá đỗi đau đớn rồi.

Về đến nhà, Triệu Chi Lan lại nằm vật ra giường mà buồn bã. Tâm trạng tồi tệ xâm chiếm cảm xúc của cậu khiến cậu không muốn làm một cái gì cả.

Gối đầu một chốc đã ướt đẫm nước mắt. Triệu Chi Lan ngoài trách bản thân yếu đuối ra thì cũng không thể làm gì khác.

Nhưng cho dù có yếu đuối khóc lóc vì thất tình đến cỡ nào, gánh nặng cơm áo gạo tiền vẫn đè trên vai. Buổi chiều vẫn phải cắm mặt ở quán rượu cũ kĩ đó, chạy như chó. Nhưng những giây phút này lại khiến tâm trạng Triệu Chi Lan tốt hơn nhiều. Bởi quá bận rộn nên cậu thậm chí còn không có thời gian suy nghĩ đến Nguỵ Lãnh Vân.

Reng… reng….

Kết thúc ca, tiếng điện thoại vang lên làm Triệu Chi Lan thở dài. Người có thể gọi điện cho cậu vào canh giờ này thì chỉ có thể là bạn thân của cậu mà thôi. Có đôi lúc thói quen thật đáng sợ, nhận một cú điện thoại thôi cũng khiến người ta lo âu.

"Có chuyện gì thế?"

^^^"Quán X, đến đón tao đi. Tao say quá."^^^

Triệu Chi Lan bặm môi. Nếu là X thì đáng lẽ giờ này Nguỵ Lãnh Vân phải chọn một ai đó rồi lên giường rồi chứ.

"Tao có chút việc…"

^^^"Nếu mày không đến tao sẽ ngủ lại quán luôn đó. Mày nỡ à."^^^

Tất nhiên là không nỡ. Triệu Chi Lan tặc lưỡi một cái sau đó đi đến quán X. Chính bản thân cậu cũng không hiểu hành động của mình. Rõ ràng sáng nào dậy cũng quyết tâm buông bỏ nhưng cứ nghe thấy giọng Nguỵ Lãnh Vân lại mềm lòng.

Lúc được phục vụ dẫn vào phòng riêng, Triệu Chi Lan thở dài một hơi. Ai cũng say quắc cần câu hết cả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!