Chương 5: Cưỡng chế (1) (H)

LƯU Ý: CÓ YẾU TỐ TÌNH DỤC, BẠO LỰC, CÂN NHẮC TRƯỚC KHI ĐỌC.

"MẸ MÀY… THẢ TAO RA… CÓ HỨNG TÌNH THÌ KIẾM OMEGA MÀ LÀM. MÀY CÓ ĐÁNH DẤU ĐƯỢC TAO ĐÂU."

Câu hét lên của Triệu Chi Lan còn hơn sức mạnh của một quả bom. Nó đánh thẳng vào mặt của Nguỵ Lãnh Vân khiến hắn như một con robot hỏng hóc, bị bấm nút dừng lại vậy.

Nguỵ Lãnh Vân hai mắt đỏ ngầu nhìn thẳng Triệu Chi Lan. Cổ họng hắn phát ra tiếng gầm gừ không rõ nghĩa, tựa như một con mãnh thú bị thương, đang cố liếm láp vết thương của mình.

"MÀY SẼ KHÔNG BAO GIỜ CÓ THỂ ĐÁNH DẤU ĐƯỢC TAO. RÕ CHƯA?! MÀY CÓ PHẢ RA BAO NHIÊU PHEROMONES CŨNG VẬY MÀ THÔI."

Triệu Chi Lan không biết lấy đâu ra dũng khí mà hét thêm lần nữa. Cậu tuy chỉ là một Beta bình thường không có tý quyền lực nào, nhưng cậu cũng là con người. Cậu không thể để cho người khác ức hiếp mình hoài được.

Cùng lắm là nghỉ việc. Cùng lắm là chết. Điều tồi tệ hơn cậu còn trải qua rồi cơ mà.

Chát….

Một cú tát như trời giáng. Triệu Chi Lan lại lần nữa ngã xuống sàn nhà vệ sinh. Cậu xây xẩm cả mặt mày, nhưng chưa kịp định thần đã thấy da thịt đau rát.

"THẢ TAO RA. MÀY ĐIÊN À."

Triệu Chi Lan vừa kêu gào vừa bấu víu vào những gì mình có thể bấu víu nhưng hoàn toàn vô ích. Dưới sàn quá trơn, Nguỵ Lãnh Vân lại như lên cơn điên nắm chặt cổ chân cậu kéo lê trên sàn. Da thịt tiếp xúc với nền gạch trơn láng nhưng vẫn đau rát.

Cậu sợ hãi, la hét đến khản cả cổ nhưng xung quanh đây cứ như bị phong toả không một ai có mặt.

Đến khi bị lôi vào một căn phòng xa lạ nào đó, trong mắt của Triệu Chi Lan chỉ còn hình ảnh chiếc đèn báo động pheromones tăng đến mức báo động tím. Mức nguy hiểm nhất mà thôi.

"THẰNG CHÓ. THÍCH THÁCH THỨC TAO ĐÚNG KHÔNG?"

Nguỵ Lãnh Vân lúc này lí trí đã mất sạch. Hắn đè người kia lên giường, ánh mắt như dã thú săn con mồi, chỉ chực chờ xé xác. Trong đầu hắn bây giờ chỉ có câu nói của Triệu Chi Lan lúc đó.

Vĩnh viễn, không bao giờ có thể đánh dấu được.

Không thể đánh dấu được Triệu Chi Lan, không thể làm cơ thể cậu ngập tràn pheromones của mình, đối với Nguỵ Lãnh Vân chính là một thất bại, một ô nhục, một nỗi thống hận không gì sánh bằng.

Và bây giờ, người hắn yêu nhất, trân quý nhất lại đem nỗi đau ấy ra xé nát tim hắn.

Triệu Chi Lan quá mức ác độc.

Nguỵ Lãnh Vân tăng mạnh lực tay bóp cổ người phía dưới. Triệu Chi Lan chỉ có thể vùng vẫy van xin, nhưng hoàn toàn không thốt ra được một lời nào. Cho đến khi cổ cậu như sắp đứt lìa, mặt tím tái đi vì thiếu dưỡng khí, người kia mới thả lỏng lực tay.

Trên chiếc cổ trắng nõn gầy gò lập tức xuất hiện mười dấu tay bầm tím rõ ràng đến đáng sợ.

Và Nguỵ Lãnh Vân thích thú với điều đó. Hắn nhoẻn miệng cười, nụ cười mang theo sự ghê rợn làm cho người khác sởn gai ốc. Alpha trong kì xao động là kẻ điên nhất và Nguỵ Lãnh Vân cũng không phải ngoại lệ.

Hắn đang bước đến ranh giới điên loạn không thể kiểm soát của mình rồi.

Hắn không còn lý trí nữa, khi mà người hắn yêu nhất đang nằm thở dốc dưới thân hắn. Người mà hắn muốn chiếm giữ cậu hoàn toàn, nhưng không cách nào làm được.

Hơi thở nồng đậm mùi tình dục và điên loạn của Nguỵ Lãnh Vân khiến Triệu Chi Lan sợ hãi. Cậu biết nếu bây giờ mình không thoát ra được thì sẽ chỉ có cái chết mà thôi.

"AAAAA…"

Tiếng gào thét vang dội của Alpha vang lên, Triệu Chi Lan thừa cơ hội bỏ chạy sau khi thúc mạnh vào hạ bộ người kia bằng một cú lên gối hết sức bình sinh.

Cơn đau đầu, đau miệng, đau khắp cơ thể cùng với sự hoảng loạn sợ hãi làm Triệu Chi Lan chỉ có thể loạng choạng chạy ra cửa phòng.

Tuyệt vọng.

Cửa phòng này không thể mở được. Tại sao lại không thể mở được. Triệu Chi Lan sợ đến mức nước trào ra, cậu liên tục lắt nắm cửa nhưng bất lực. Khoá phòng thông minh, không có vân tay thì không mở được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!