Triệu Chi Lan cố gắng giữ đầu mình không đau như búa bổ đứng giữa đám đông. Nếu không phải bữa tiệc mừng Tân giám đốc là bắt buộc thì có lẽ cậu đã yên ổn trong đống chăn đệm ở nhà rồi.
Nguỵ Lãnh Vân là nhân vật chính ngày hôm nay. Khi hắn lên phát biểu, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn.
Một Alpha cấp S có gia thế, có thực quyền, có tất cả mọi thứ trên đời khiến các Alpha khác phục tùng và Omega thì thèm muốn. Dưới ánh đèn sân khấu, hắn dễ dàng trở thành trung tâm.
Triệu Chi Lan cố chịu đựng cơn đau nhức ở đầu giữa tiếng ồn ào khắp nơi, cậu lui về một góc, cầm một ly coca an tĩnh chìm trong mớ suy nghĩ của mình.
Từ khi Nguỵ Lãnh Vân trở thành giám đốc mới đã hơn một tháng, thái độ nhắm vào của hắn đối với cậu càng lúc càng rõ. Mọi người thấy e sợ cũng bắt đầu xa lánh Triệu Chi Lan. Cho nên lúc này đây, cậu cứ như một kẻ vô hình.
Triệu Chi Lan không trách đồng nghiệp. Bởi cậu chính là người rõ hơn ai hết hậu quả của việc lo chuyện bao đồng.
Cơn đau đầu càng lúc càng tấn công dữ dội, Triệu Chi Lan chỉ có thể lầm lũi tiến vào nhà vệ sinh rửa mặt. Đây có lẽ là hậu quả của việc tăng ca nguyên tháng này rồi.
Trong đầu Triệu Chi Lan bỗng nảy ra ý định nghỉ việc. Nhìn gương mặt hốc hác trong gương, đáy mắt thâm quần, cậu càng chắc chắn về điều này. Nhưng cho đến khi rửa mặt tỉnh táo lại, Triệu Chi Lan lại lắc đầu.
"Không sao. Còn chịu được."
Cũng may, dạo này cậu không đụng mặt với Nguỵ Lãnh Vân. Có thể hắn thấy đày đoạ cậu sắp chán rồi cũng nên. Tính cách hắn ta luôn là vậy. Càng nhìn con mồi dãy dụa cầu xin, Nguỵ Lãnh Vân sẽ càng khát máu, cho nên Triệu Chi Lan chọn cách im lặng cho qua chuyện.
Trong lúc bức rức với con đau đầu của mình, Triệu Chi Lan không biết bản thân đang bị hai Alpha sau lưng chỉ trỏ rình mò. Ánh mắt bọn chúng nhìn cậu thèm thuồng như nhìn một món hàng ngon vậy.
"Là beta, rất tốt, không sợ để lại hậu quả gì."
"Mẹ nó. Nhìn mông vểnh chưa kìa, mà hình như say rượu, vào hẳn nhà vệ sinh câu dẫn đàn ông."
Hai tên Alpha xoa xoa tay định tiến lại gần, bỗng dưng áp lực kinh khủng đè nặng trên vai chúng làm chúng ngừng lại. Hương hoa anh túc tràn ngập trong không khí làm người hút thở không khí, chuông báo động lập tức vang lên, mọi người nhốn nháo theo sự hướng dẫn của bảo vệ mà tan tiệc.
Riêng Triệu Chi Lan vẫn an tĩnh với việc vốc nước rửa mặt của mình.
Có tiếng bước chân nặng nề đi vào nhà vệ sinh, hai tên Alpha lúc này đã sợ đến mức mồ hôi túa ra đầy đầu.
Pheromones của Alpha cấp S đang toả ra đe dọ bọn họ. Hai người không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng khi nhìn thấy bóng dáng của Nguỵ Lãnh Vân âm u như một tên tâm thần biến thái bước vào, chân của bọn họ lập tức nhũn ra.
Bản năng thuần phục Alpha cấp cao trỗi dậy.
"CÚT."
Tiếng hét khô khốc đầy tức giận, hai kẻ kia chỉ có thể lẩy bẩy bám vào nhau mà ra khỏi nhà vệ sinh.
Triệu Chi Lan đang rửa mặt cũng bị tiếng hét này làm cho giật mình. Cậu lặng lẽ nhìn Nguỵ Lãnh Vân sắc mặt đỏ gay đỏ gắt.
"Chào giám đốc ạ."
Lời chào rất là qua loa, sau đó Triệu Chi Lan lách qua vai hắn bước ra ngoài.
Rầm…
"Aaa…a…"
Nguỵ Lãnh Vân tựa như lên cơm điên, hắn nắm chặt tay Triệu Chi Lan sau đó đẩy mạnh lưng cậu vào tường nhà vệ sinh. Cơn đau nhói lập tức ập đến khiến cậu khẽ rên nhẹ, đầu óc cũng vì thế mà thanh tỉnh dần dần.
Đến lúc Triệu Chi Lan tỉnh táo lại thì bản thân cậu đã bị giam trong hai cánh tay săn chắc kia. Cơ thể hai người áp sát lại với nhau, cơn giận như núi lửa phun trào kia – Triệu Chi Lan có thể cảm nhận được. Nhưng bây giờ cậu chỉ muốn đi ngủ thôi, không có thời gian đâu mà quan tâm người kia tại sao giận dỗi.
"Xin lỗi giám đốc, tôi muốn về.."
Triệu Chi Lan chưa kịp nói dứt câu, cổ họng đã bị một bàn tay to lớn bóp lấy lập tức khiến cậu hít thở không thông. Ánh mắt kia nhìn như dã thú săn mồi, đỏ ngầu, sâu thẳm bên trong là dục vọng chiếm hữu đến sởn cả gai ốc.
"Mày có ngửi thấy mùi gì không? Mày có thấy sợ không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!