Triệu Chi Lan tỉnh dậy đã là chuyện của hai ngày sau. Mặc dù thuốc mê đã hết tác dụng từ lâu nhưng do tâm lý cậu mệt mỏi nên không muốn tỉnh dậy chút nào. Rốt cuộc, cậu cũng ép bản thân phải tỉnh. Ít nhất không thể để con mình sinh ra đã mồ côi.
Triệu Chi Lan tỉnh dậy cảm nhận được đầu tiên là ánh nắng. Nắng vàng rơi nhẹ vào căn phòng cực kì xinh đẹp, cực kì ấp áp làm người ta thèm muốn rất nhiều.
Cậu bất tri bất giác mỉm cười dịu nhẹ. Cơ thể đau đớn mệt mỏi cũng giảm bớt phần nào. Đưa tay lên bụng theo thói quen, Triệu Chi Lan mới giật mình nhớ ra. Cậu vội tung người dậy theo quán tính để tìm con sau đó rít mạnh một cái vì đau đớn.
"Aaa…. hhh…."
Triệu Chi Lan ôm bụng, Nguỵ Lãnh Vân cũng từ nhà vệ sinh chạy ra vội vàng.
"Mày có sao không?…. Mày đau ở đâu?"
Tiếng chuông báo động vang lên, bác sĩ cũng vì thế mà bị triệu tập nhanh chóng.
"Con… con… con…. con tôi đâu?"
Triệu Chi Lan vừa nói vừa khóc. Cậu sợ hãi khi không có đứa bé ở trong cơ thể mình. Những xúc cảm đáng sợ ùa về, cậu không muốn bỏ rơi con cậu. Cậu muốn yêu thương thằng bé. Thằng bé vẫn chưa từng một lần được cậu ôm vào lòng. Cậu đang tự huyễn hoặc một thứ gì đó đáng sợ lắm.9
Triệu Chi Lan hoảng loạn quậy tung mà không thèm để ý đến vết thương kéo theo Nguỵ Lãnh Vân cũng hoảng theo.
"Thằng bé ở phòng bênh cạnh. Tao gọi người mang qua cho mày… mày ngồi yên… đừng động làm rách vết thương.."
Nghe đến đây, Triệu Chi Lan mới bình tĩnh đôi chút. Cậu hít sâu thở ra để giảm bớt nỗi đau ở vết thương, nhưng đôi mắt lại không tự chủ nhìn chằm chằm vào cánh cửa.
Mặc kệ bác sĩ hai bên nói thế nào, Triệu Chi Lan vẫn cứ nhấp nha nhấp nhổm không yên. Cho đến khi bảo mẫu mang theo một đứa trẻ đỏ hỏn đi vào, Triệu Chi Lan mới yên tĩnh được.
Cậu nở nụ cười yếu ớt hiếm hoi, đưa tay muốn bế con.
"Vết thương mày còn…"
"Đưa tôi. Tôi muốn bế con."
Triệu Chi Lan nói với bảo mẫu. Cậu nở nụ cười tươi nhất có thể, triệt để coi Nguỵ Lãnh Vân là không khí chỉ chăm chăm muốn bế con.
Nguỵ Lãnh Vân đành gật đầu nhẹ với bảo mẫu. Triệu Chi Lan liền được bế đứa con nhỏ vào lòng. Bảo mẫu giúp cậu điều chỉnh tư thế để cả cậu và đứa bé đều thấy thoải mái nhất có thể.
Giây phút đó đối với cậu tưởng chừng như có cả thế giới. Cho dù đứa trẻ này được sinh ra là để trói buộc cậu, Triệu Chi Lan cũng không thể ngừng yêu thương con minh
Cảm nhận được sinh mệnh bé nhỏ thở đều trong tay làm cậu không kiềm chế được những giọt nước mắt hạnh phúc. Huyết thống quả nhiên là sợi dây trói buộc nhau rất tốt. Triệu Chi Lan không cách nào hiểu được tại sao ngày xưa mẹ cậu lại ghét cậu như thế. Cho dù là bà đã lựa chọn sinh ra cậu.
Đứa trẻ nhỏ bé trộm vía ngủ ngoan trong lòng cậu. Gương mặt vẫn còn đỏ hỏn, hai mắt nhắm nghiền, cái tay bé xinh cuộn tròn lại. Toàn bộ cơ thể nằm gọn trong lòng ba mình.
Triệu Chi Lan không dám khóc. Cậu sợ nước mắt rơi trúng con, cho nên chỉ dám hít hít mũi mà thôi.
Đứa con này của cậu, cậu sẽ trao cho con hết tình yêu thương mình có. Nguỵ Lãnh Vân bỗng chốc cảm thấy mình bị ra rìa một cách nghiêm trọng.
Trước kia, tuy Triệu Chi Lan cũng không thèm để ý đến bọn họ nhưng cũng không quá nghiêm trọng như lần này
Bây giờ, trong mắt cậu chỉ toàn là đứa trẻ này thôi. Và có lẽ sau này, mọi thứ Triệu Chi Lan dành cho cũng chỉ là cho đứa nhỏ.
Nguỵ Lãnh Vân thừa nhận bản thân có ghen tị khi có người dành mất sự chú ý của Triệu Chi Lan. Nhưng chỉ cần đứa con làm tốt nhiệm vụ của nó, hắn cũng không có ý kiến gì.
"Mày đừng bế con nữa. Để bác sĩ kiểm tra vết thương đã."
Triệu Chi Lan bị cưỡng chế ôm mất con. Cậu chới với nhìn theo muốn níu kéo con lại, bị những bác sĩ xung quanh ngăn cản.
"Con… con tôi…."
Triệu Chi Lan rối loạn khóc bù lu bù loa lên, tình trạng tâm lý của cậu cực kì bất ổn làm ai cũng lo lắng. Nguỵ Lãnh Vân không nỡ nhìn cậu vừa nhăn mặt vì đau vừa cố gắng níu chiếc bọc của con cho nên đành thoả hiệp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!