Triệu Chi Lan cụp mắt, không nhìn Nguỵ Lãnh Vân.
Cậu vốn dĩ có một đôi mắt đen rất đẹp, nhưng lúc này lại như biển đêm không thấy chút tia sáng nào. Một lúc sau có một tiếng thở dài khe khẽ.
"Giám đốc, ngài để tôi hoàn thành công việc rồi nói sau được không?"
Nguỵ Lãnh Vân sao lại không dám đuổi việc cậu. Đây là công ty của hắn, cậu chỉ là một nhân viên quèn, quá khứ của cả hai cũng không tốt đẹp gì. Thì có gì mà không dám đuổi việc cậu cơ chứ?!
Triệu Chi Lan cảm thấy câu hỏi đó thật vô nghĩa.
"Cậu thách thức tôi đấy à?"
Câu hỏi này càng vô nghĩa hơn. Triệu Chi Lan không muốn trả lời cũng không biết trả lời làm sao. Cậu không muốn dây vào người trước mắt này. Trong đầu cậu hiện tại là mẩu tin tuyển dụng trên báo giấy sáng nay. Có lẽ, đã đến lúc phải đổi chốn dung thân rồi.
Thái độ lạnh nhạt của Triệu Chi Lan như kích phát máu điên trong người Nguỵ Lãnh Vân. Trước giờ, hắn luôn là con người điềm đạm cao ngạo. Thậm chí Omega phát tình cầu hoan vặn vẹo trước mắt hắn thì hắn cũng chẳng mảy may để ý đến. Duy chỉ có Beta này, một con người bình thường cực điểm luôn luôn không biết trời cao đất dày thách thức hắn.
Năm 20 tuổi đã vậy, năm 25 tuổi cũng vậy.
Rầm…. Loảng xoảng…
Quá tức mình, Nguỵ Lãnh Vân đá chiếc ghế xoay khiến nó va đập lung tung khiến đồ đạc rơi vỡ khắp nơi. Hắn không nói gì nữa, quay lưng bỏ đi.
Gân xanh nổi trên bàn tay lung tung. Ánh mắt như hai hố lửa. Tâm trạng hắn lúc bấy giờ như thùng xăng, mà Triệu Chi Lan như một mồi lửa. Hắn sợ chỉ cần bản thân nhìn thấy ánh mắt lạnh nhạt của người kia thêm ít phút nữa sẽ điên lên mà đè cậu xử ngay trên bàn làm việc.
"Mẹ nó…"
Nguỵ Lãnh Vân vừa vào phòng giám đốc vừa chửi. Nếu Triệu Chi Lan là Omega thì hay rồi. Hắn có thể đánh dấu cậu, cắn lên tuyến thể mềm mại sau gáy, rót pheromones vào trong đó khiến cậu phải thần phục dưới chân hắn.
Tiếc là Triệu Chi Lan lại là Beta, cái giống loài bị đánh giá bình thường trong xã hội hiện nay, nhưng lại không chút sợ hãi khi đứng trước một Alpha cấp S đang điên cuồng phóng thích pheromones mang hàm ý đe doạ và phục tùng.
Triệu Chi Lan ngẩng ngơ sắp xếp đồ đạc lại, sau đó lại tiếp tục làm việc. Cậu chỉ xem cơn giận vừa rồi của Nguỵ Lãnh Vân như một đoạn nhạc vô nghĩa vừa thoáng qua mà thôi.
Nếu là trước kia, ắt hẳn cậu phải để tâm lắm. Thế nhưng bây giờ, Triệu Chi Lan có thể tặc lưỡi một chút rồi cho qua. Thời gian quả nhiên mài mòn cảm xúc của con người.
Người mà chúng ta hằng yêu quý và nâng niu trước kia, nay cũng có thể trở nên xa lạ đến vậy. Ấy thế mà chẳng có chút đau lòng nào cả. Cũng có thể là Triệu Chi Lan đã từng đau đến mức không cảm nhận được biên độ dao động của cơn đau nữa rồi.
Cuối cùng, Triệu Chi Lan cũng hoàn thành công việc đúng thời hạn, trước khi kim giờ chỉ vào con số 12 giờ.
Cậu lững thững trên con đường quen thuộc đi về nhà trọ của mình. Giờ này không có xe bus, cậu cũng lười đợi taxi, chỉ có thể đi bộ, cũng chỉ vài cây số mà thôi.
Làn gió đêm thổi bay mái tóc rồi của Triệu Chi Lan. Tự dưng lòng cậu thấy nhẹ nhõm cực độ.
Nếu hỏi cậu có xao động khi gặp lại Nguỵ Lãnh Vân không thì câu trả lời là có. Nhưng cậu biết cái xao động đó mong manh cực độ.
Đối với cậu, Nguỵ Lãnh Vân tựa như bức thư tình những năm tháng học trò được cậu viết tỉ mẩn nhưng không dám trao cho người thương, cuối cùng được cất vào một chiếc hộp cũ kĩ, rơi vào quên lãng. Khi bức thư tình ấy xuất hiện, nó chỉ gợi nhớ cho cậu chút vụn dại thời tuổi đôi mươi và… không còn gì nữa cả. Nó sẽ mau chóng được cất vào hộp đóng lại, hoặc là thấy thừa thãi mà vứt bỏ.
Những khát khao mãnh liệt về cả tinh thần, trái tim và nhục dục thể xác không còn gì nữa.
Thật tốt.
Triệu Chi Lan chìm đắm trong mớ suy nghĩ của mình mà không mảy may để ý đến một chiếc ô tô đang đi phía sau.
Chiếc ô tô sang trọng, đi rất chậm, duy trì một khoảng cách nhất định với người phía trước. Nếu Triệu Chi Lan quay về phía sau sẽ thấy ngay chiếc ô tô quen thuộc của giám đốc, nhưng cậu chỉ đi thẳng mà thôi.
Nguỵ Lãnh Vân ở trong xe, cũng mong một cái quay đầu từ cậu.
Bây giờ là hơn 12 giờ đêm, mặc dù rất giận Triệu Chi Lan, nhưng nghĩ đến việc cậu đi bộ về hắn lại thấy không yên lòng, cho nên mới lẳng lặng đi phía sau.
Nhìn bóng dáng gầy gò ấy, Nguỵ Lãnh Vân như trở về năm năm trước. Khi Triệu Chi Lan mặc đồng phục thể dục của Trường đại học, cậu có lúc đã nằm gọn trong lòng hắn. Hắn đã có lúc luồn tay vào trong lớp áo thun thể dục vuốt ve làn da mịn màng, mỏng tang của cậu. Tay hắn đã có lúc siết rất chặt vòng eo ấy khiến cho nó in lại dấu ấn của hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!