Chương 27: Kế hoạch trốn thoát

Triệu Chi Lan ngỡ ngàng nhận ra bản thân đã ở trong căn phòng này rất lâu. Khi tấm rèm kia được hé mở đôi chút, cậu nhìn thấy những chiếc lá vàng rơi đầy đất. Dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi cũng khiến cậu nhận ra đã sang thu từ bao giờ.

Triệu Chi Lan lảm nhảm tính toán. Ngày cậu bị bắt đi là sắp nghỉ Tết, vậy cậu đã bị nhốt hơn 6 tháng. Nhưng cậu biết sẽ chẳng ai quan tâm. Cậu chỉ có một thân một mình, sẽ chẳng có ai giúp cậu báo án hay đi tìm cậu cả.

Đôi lúc Triệu Chi Lan thấy hơi tủi thân vì điều đó, nhưng nghĩ lại thì cậu thấy cũng có chút may mắn. Ít ra sẽ không người nào phải đau buồn vì cậu.

Cạch….

"Thưa cậu, bữa tối của cậu đây ạ."

Người giúp việc nữ nhẹ nhàng đặt một bàn đồ ăn toàn các món ngon lên bàn, nhưng Triệu Chi Lan không mảy may để ý đến. Những ngày qua, cậu toàn uống nước cầm hơi, đến việc ăn cũng cảm thấy lười vô cùng.

Nhưng người giúp việc đó lại khác hẳn mọi lần, cô ấy không chịu rời đi.

Ánh mắt người giúp việc nữ như có gì đó, ngón tay cô liên tục miết chiếc đĩa rất nhẹ nhàng. Triệu Chi Lan mấp máy môi nhưng không nói ra lời.

Ở căn phòng này lắp rất nhiều camera, cậu biết.

Cho đến khi nữ giúp việc rời đi, Triệu Chi Lan mới bò dậy đến chỗ bàn ăn.

Cậu không ăn gì nhiều, chỉ chọn một ít salad và mì ý mà mình vốn dĩ thích. Sau đó, Triệu Chi Lan cắm cúi ăn hết, bóng lưng cậu che khuất camera, nhìn từ trong video như thể cậu ấy rất ngon.

Triệu Chi Lan ho sặc rất nhiều, nhưng cậu rất nhanh ăn tiếp hết dĩa mì. Trong miệng hoàn toàn không có vị gì cả, nhưng đây chính là giây phút Triệu Chi Lan hiếm hoi vui vẻ kể từ khi bị bắt nhốt ở đây.

Bởi cậu tìm được chút ánh sáng rồi. Triệu Chi Lan nhai nhồm nhoàm mảnh giấy trong miệng. Cậu không thể nào để mảnh giấy này rơi vào tay Nguỵ Lãnh Vân được.

Nguỵ Lãnh Vân từ trong camera nhìn thấy Triệu Chi Lan ăn nhiều như thế, cũng không hề nghĩ nhiều. Hắn chỉ đơn giản cho là Triệu Chi Lan đã suy nghĩ thông suốt rồi. Dù sao biệt thự hắn canh giữ kĩ càng như thế cho dù là ruồi bọ cũng không chạy vào được.

…****************…

Triệu Chi Lan dạo này rất nôn nóng. Từ ngày cậu nhận được những thông tin mà người giúp việc, ngày ngày cậu đều mong chờ có thể trốn thoát.

Cậu cũng không hỏi nhiều về người đứng sau. Cho dù là ai đi chăng nữa, chỉ cần cho cậu cơ hội trốn khỏi Nguỵ Lãnh Vân là được.

Thái độ của Triệu Chi Lan đối với Nguỵ Lãnh Vân dạo gần đây rất tốt. Có thể nói là cậu gần như tuân theo mọi yêu cầu của hắn làm hắn có chút được sủng mà sợ hãi. Đặc biệt, ngay cả trên giường cũng không chống đối như trước nữa.

Nguỵ Lãnh Vân chìm trong mật ngọt mà càng trở nên chiều chuộng người bị giam cầm kia hơn. Chỉ cần cậu không đòi trốn thoát thì tất cả yêu cầu của cậu hắn đều đáp ứng.

Triệu Chi Lan ngồi đối diện với Nguỵ Lãnh Vân trên bàn ăn, trong tâm tư có chút bồn chồn.

Cậu đã ăn rất nhiều thức ăn pha thuốc mà nữ giúp việc kia mang đến. Rõ ràng cậu cũng không biết đó là thứ thuốc nào, nhưng cám dỗ từ việc được tự do quá lớn làm Triệu Chi Lan không cách nào từ chối.

Oẹ… oẹ….

Triệu Chi Lan đang ăn thì cảm thấy trong bụng lập tức cồn cào, cảm giác thức ăn muốn dâng trào lên cổ họng làm cậu chạy nhanh vào nhà vệ sinh trước sự ngỡ ngàng của Nguỵ Lãnh Vân.

Triệu Chi Lan biết. Tới rồi. Kế hoạch bắt đầu rồi.

Cơn nôn khan liên tục làm dạ dày Triệu Chi Lan nhộn nhạo, cổ họng đau rát. Cậu đã nôn ra cả mật xanh mật vàng nhưng vẫn không ngừng nôn.

"Mày làm sao thế? Khó chịu ở đâu?"

Nguỵ Lãnh Vân sắc mặt nhợt nhạt đi, chạy vội theo người kia vào nhà vệ sinh, bàn tay nhanh chóng vuốt lưng cho cậu. Hắn cũng chỉ ngờ ngờ trong lòng, cho rằng cậu ăn phải thứ gì đó bậy bạ nhưng chỉ qua một ngày, Nguỵ Lãnh Vân liền biết là không phải.

Tình trạng của Triệu Chi Lan trở nên cực kì tồi tệ vào cả ngày hôm đó. Cậu không ăn được bất cứ thứ gì mà chỉ có thể nôn khan. Ngay cả sữa uống vào cũng nôn ra.

Nguỵ Lãnh Vân lập tức từ bỏ hết tất cả công việc, chỉ có thể ở bên cạnh nắm tay Triệu Chi Lan. Ánh mắt hắn hằn tơ máu, hai tay nắm chặt tay cậu, áp má mình vào truyền cho cậu chút ít hơi ấm.

Bộ dáng yếu đuối như quan tâm này đã rất lâu rồi Triệu Chi Lan quên mất. Cậu quên mất hai người cũng từng có thời gian ngọt ngào, quan tâm lẫn nhau. Dù cho lúc ấy có đôi chút dối lừa nhưng chung quy vẫn là thật lòng thật dạ. Chỉ là bây giờ, khung cảnh ngày xưa đã bị tàn phá bởi sự cố chấp, điên cuồng, sự nghi kị lẫn nhau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!