Chương 26: Sự lựa chọn

Triệu Chi Lan không biết bản thân lấy dũng khí từ đâu ra mà dám cứa cổ Nguỵ Lãnh Vân. Có lẽ những dồn nén bấy lâu không có chỗ trút đã trở thành động lực lớn nhất khiến cậu bất chấp tất cả. Cho dù hôm nay có đối diện với cái chết đi chăng nữa…

Vệ sĩ rút súng ra từng bước từng bước tiến lên. Nguỵ Lãnh Vân gương mặt u ám như đêm không trăng. Bất giác hắn ta bỗng nhiên nhoẻn miệng cười thật tươi. Nụ cười không chút nào vui vẻ hạnh phúc. Hắn giơ tay lên ngăn vệ sĩ lại.

"Đâm mạnh vào đi, mày đâm đi."

Giọng nói Nguỵ Lãnh Vân khàn đặc, ánh mắt tối tăm như một hố đen vũ trụ hút con người không thấy đường ra. Bỗng nhiên, Nguỵ Lãnh Vân cầm chặt tay Triệu Chi Lan, muốn đưa miếng sành vào sâu trong vết thương làm cậu phải hét lên.

"Mày làm cái gì vậy hả? Thả ra… mày điên à.."

"Đâm đi. Nhanh đi. Đâm mạnh lên thì mày có thể thoát rồi. Mày chờ cơ hội này lâu lắm rồi đúng không?"

Nguỵ Lãnh Vân hoàn toàn mất đi lý trí. Hắn ta dường như không biết đau mà liên tục làm bị thương mình.

Triệu Chi Lan trừng hai mắt nhìn Nguỵ Lãnh Vân như tên biến thái. Cậu hoảng loạn muốn giật tay ra nhưng lực tay người kia quá mạnh, dường như muốn điều khiển cậu trở thành hung thủ giết người vậy.

Bất lực, Triệu Chi Lan chỉ có thể hét lên.

"MÀY ĐIÊN SAO?"

"CHẲNG PHẢI MÀY MUỐN GIẾT TAO SAO? LÀM ĐI…. NẾU HÔM NAY MÀY KHÔNG THỂ XUỐNG TAY ĐƯỢC, ĐỜI NÀY MÀY ĐỪNG HÒNG TRỐN KHỎI ĐÂY."

Nguỵ Lãnh Vân phát rồ mắng thẳng vào mặt Triệu Chi Lan. Tay hắn cũng thả tay cậu ra, hắn giao ra toàn quyền quyết định cho Triệu Chi Lan.

Nguỵ Lãnh Vân bình tĩnh nhắm mắt lại, thư thái đón nhận cái chết. Trên môi còn nở một nụ cười nhẹ nhàng chua xót.

Triệu Chi Lan sững sờ, bàn tay cầm hung khí của cậu run lẩy bẩy, chỉ một chút nữa thôi, cậu cách tự do chỉ một chút nữa thôi. Chỉ cần một đường đi xuống thì từ nay trở về sau sẽ không còn phải khổ sở như thế này nữa.

Nhưng Triệu Chi Lan biết thừa mình chả bao giờ làm được. Nguỵ Lãnh Vân cũng biết thừa điều đó. Cả hai đã đi guốc trong bụng nhau lâu lắm rồi.

Triệu Chi Lan đưa mắt nhìn kĩ gương mặt Nguỵ Lãnh Vân. Xa cách năm năm, hắn ta rút bớt vẻ ngây thơ tăng thêm nhiều phần trưởng thành.

Bất quá, cho dù Nguỵ Lãnh Vân của năm năm trước hay bây giờ thì vẫn là Nguỵ Lãnh Vân. Vẫn là ánh trăng sáng nằm trong tim của Triệu Chi Lan mấy năm liền, là người mà cậu từng dốc lòng yêu thương.

Cho dù tình cảm ấy có bị vặn vẹo xấu xí, xúc cảm ban đầu có trở nên phai mờ thế nào, Triệu Chi Lan cũng thừa biết mình không thể nào ra tay giết người trước mặt. Cậu nhút nhát tự ti, hơn hết là cậu thương tiếc

Mắng chửi là một chuyện, nhưng kết thúc sinh mạng lại là chuyện khác.

Cuối cùng, Triệu Chi Lan cũng bỏ cuộc. Cậu không thể ra tay, cũng không muốn ra tay. Các thớ cơ của cậu căng chặt, rồi từ từ nhả ra.

Mảnh sành dính theo máu rớt trên giường. Triệu Chi Lan nước mắt rơi đầy mặt. Cậu biết chính tay mình chặt đứt tự do của mình rồi. Cậu điên rồi.

Nguỵ Lãnh Vân từ tốn mở mắt ra, nở một nụ cười thoả mãn của kẻ chiến thắng. Giống như kẻ đã biết trước kết cục cũng không tỏ vẻ nhạ nhiên mấy.

Khoảnh khắc ấy, hắn biết hắn mới là người làm chủ cuộc chơi. Cho dù Triệu Chi Lan có cố vùng vẫy cỡ nào cũng không thể nào thắng được. Hắn biết điểm yếu trong cuộc đời cậu. Cho nên hắn không ngại lợi dụng chà đạp nó để đạt được mục đích của mình.

Kẻ chiến thắng nhẹ nhàng hôn lên môi người kia. Chỉ là cái hôn cực kì dịu dàng an ủi nhẹ nhàng. Sau đó, Nguỵ Lãnh Vân bế thốc Triệu Chi Lan vào phòng tắm. Mặc kệ cho vết thương nứt toát ra hắn cũng không quan tâm. Lúc này đây, hắn chỉ muốn cùng tắm chung với cậu mà thôi.

…***************…

Triệu Chi Lan ngồi bó gối trên giường ngẩn ngơ. Căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ không còn chút dấu vết của việc phá hoại lúc nãy. Tất cả tinh tươm như giây phút ban đầu.

Cậu ngồi trên giường lặng yên nhắm mắt lại, dù cho không thể ngủ cũng không muốn thức dậy.

Cảm nhận được một phần giường nệm lún xuống, sau đó bản thân rơi vào một cái ôm ấm áp, nhưng Triệu Chi Lan vẫn cứ một mực nhắm mắt.

Nguỵ Lãnh Vân đã băng bó vết thương xong xuôi, lúc này đây hắn chỉ muốn đi dỗ dành người yêu nhỏ bé của mình. Hắn hôn lên bờ vai gầy của cậu, thủ thỉ mấy câu thâm tình.

"Tao biết mày vẫn còn lo cho tao mà đúng không? Mày cứ an tâm ở bên tao, mọi chuyện có tao lo."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!