Cạch….
Tiếng mở cửa, tiếng bước chân ồn ào trên hành lang đánh thức Triệu Chi Lan đang ngủ say. Cậu có thể nghe được tiếng cãi vã vang lên. Hình như là giữa phụ nữ và đàn ông thì phải.
Trong đầu Triệu Chi Lan lập tức loé sáng. Cậu cảm tưởng như bắt được chút ánh sáng le lói của đời mình vậy. Đây có phải là người sẽ đến cứu cậu không?
Ngoài hành lang, một nữ nhân xinh đẹp dẫn theo một đám người giằng co với vệ sĩ mà Nguỵ Lãnh Vân đang sắp xếp. Tiếu Kỳ Anh khó khăn lắm mới từ nước ngoài về được.
Cuộc hôn nhân năm năm qua của cô như một địa ngục trần gian. Ở bên Nguỵ Lãnh Vân hàng ngày, tất nhiên cô biết hắn ta đang tìm kiếm điều gì. Nhưng trái tim không cho cô từ bỏ. Tiếu Kỳ Anh như một con thiêu thân lao vào ngọn lửa nóng cháy ấy bất chấp nó thiêu đốt bản thân đến lụi tàn.
Dù cho Nguỵ Lãnh Vân có xa lánh cô đến mức nào, cô cũng nhiệt tình như lửa mà sáp tới. Chỉ là, đổi lại kết cục ê chề thảm thương mà thôi.
Tiếu Kỳ Anh biết mình không nên, nhưng cô vẫn cực kỳ hận con người trong kia. Cô đổ tất cả tội lỗi lên đầu cậu, những năm tháng sống trong dày vò không chút ánh sáng, trong sự ghẻ lạnh của chồng.
Tất cả là vì Triệu Chi Lan.
"Phu nhân, đây là lệnh của ông chủ. Không một ai được tiến vào phòng trừ khi có lệnh."
"Tôi mới là chủ hay là cậu là chủ. Tôi là vợ anh ấy, chẳng lẽ cái quyền vào nhà của anh ấy cũng không có được hay sao?"
Chát…
Đi kèm tiếng la hét là một cái tát vang dội. Trên mặt của vệ sĩ in hằn dấu vết bàn tay, thậm chí còn xước một chút bởi móng tay dài. Nhưng nhiêu đó không đủ ngăn cản sự tức giận như rồ của Tiếu Kỳ Anh. Hôm nay cô đã chuẩn bị để đi đến đây cho nên không thể thất bại được.
Rất nhanh, vệ sĩ của Nguỵ Lãnh Vân đã vị người Tiếu Kỳ Anh chế trụ.
Cô hùng hổ xông vào căn phòng lớn nhất trong nhà.
Giây phút cả hai chạm mặt nhau, mọi thứ đều thật bình thản.
Triệu Chi Lan cũng không biết nên dùng ánh mắt thế nào đối diện với Tiếu Kỳ Anh. Cậu bị chồng người đàn bà này bắt giữ, cưỡng hiếp. Theo lý cậu nên hận cô ta luôn đúng không? Thế nhưng khi nhìn thấy ánh mắt ngấn nước đầy đáng thương kia, cậu lại không thể hận nổi. Thậm chí Triệu Chi Lan còn cảm thấy có chút tội lỗi với cô nữa là.
Cậu từng yêu chồng cô ta, từng lên giường với chồng cô, dù cho là ***** *** nhưng không hiểu sao cậu vẫn không thể nhìn thẳng.
Tiếu Kỳ Anh lặng lẽ ngồi trên ghế. Lúc nãy cô hùng hổ bao nhiêu thì bây giờ im lặng bấy nhiêu.
Đối diện với nạn nhân của chồng mình, những lời mắng nhiếc cô không thể nói ra. Năm năm trôi qua, so với Triệu Chi Lan trước kia, Triệu Chi Lan bây giờ thêm phần u ám. Ánh mắt cậu không còn độ sáng như năm nào, làm người khác phải cảm thán tiếc rẻ.
Tiếu Kỳ Anh thừa biết Triệu Chi Lan hoàn toàn không tình nguyện. Nhưng, cô vẫn không ngăn được oán trách trong lòng.
Năm năm qua, uổng phí thanh xuân nhưng đổi lại chỉ là sự lạnh giá đến từ người mình yêu nhất. Nếu hỏi có hận hay không thì chính là hận.
"Chúng tôi đã kết hôn năm năm rồi. Tôi là Omega của anh ấy năm năm rồi nhưng anh ấy chưa bao giờ là Alpha của tôi. Triệu Chi Lan, so với Beta như cậu thì tôi còn thê thảm hơn nhỉ?"
Triệu Chi Lan cười khinh, trở mình trên giường vì quá mệt mỏi không thể ngồi dậy nổi. Cậu mở đôi môi khô khốc trả lời.
"Tôi bị ***** ***, tôi bị chích thuốc không rõ nguồn gốc, tôi gánh chịu hết thảy đau đớn. Năm năm qua không một nơi nương tựa. Thế nhưng tôi đã phạm phải tội lỗi gì cơ chứ. Các người còn mở miệng ra nói như thế?"
Triệu Chi Lan không hiểu nổi lối suy nghĩ của giới thượng lưu. Chỉ cần họ không có được cái được muốn, họ sẽ nghĩ bản thân đáng thương. Vậy còn những con người khốn cùng bị họ hành hạ ngày đêm như cậu thì sung sướng lắm sao?
"Cô có cách không? Thả tôi đi đi."
Triệu Chi Lan lay nhẹ cái xích dưới chân, mong muốn trốn thoát dâng trào khắp cơ thể. Tiếu Kỳ Anh là người duy nhất có thể cứu cậu bây giờ, cậu chỉ có thể bám vào cọng rơm này mà thôi.
Tiếu Kỳ Anh đi tới nhìn nhìn sợi dây xích, sau đó có hơi kinh ngạc.
Sợi dây này cô từng nhìn thấy bản vẽ trên giấy khi Nguỵ Lãnh Vân tự tay thiết kế từ ba năm về trước, anh đã cho người dùng những nguyên vật liệu quý giá và chắc chắn nhất đúc thành.
Hoá ra trong năm năm qua, Nguỵ Lãnh Vân không chỉ không ngừng tìm kiếm người mà còn lên kế hoạch nhốt Triệu Chi Lan lại nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!