Quá khứ như một thước phim tua chậm, chạy dọc theo ký ức của Triệu Chi Lan. Cậu mệt mỏi nhắm mắt rồi mở mắt, phát hiện khung cảnh đã thay đổi.
Không còn là chiếc giường trên khách sạn nữa mà là một căn phòng rộng lớn xa hoa. Ánh sáng vàng dịu nhẹ phát ra từ chiếc đèn chùm đắt tiền phía trên làm con người ta hoang mang chìm đắm vào những xa hoa phù phiếm nơi đây.
Triệu Chi Lan muốn vùng dậy, muốn bỏ chạy, nhưng cậu hoàn toàn không còn chút sức lực nào.
Thân thể đau đớn như bị nghiền ra thành trăm ngàn mảnh. Đầu óc mơ mơ hồ hồ, mọi thứ mông lung hư ảo, chồng chéo lên nhau giữa quá khứ và thực tại. Tinh lực bị rút cạn từ trận hoan ái không tự nguyện.
Cậu như nhìn thấy bản thân của rất nhiều năm về trước. Sau trận làm tình kịch liệt ngày đó, Nguỵ Lãnh Vân đã ngồi ở cuối giường hút thuốc. Mùi thuốc lá đắt tiền vờn quanh mũi làm Triệu Chi Lan thấy khó chịu, nhưng cậu quá sợ hãi nên chỉ có thể co ro trong chăn, thậm chí tiếng thút thít uất ức cũng nuốt vào trong cổ họng sợ làm người kia phật lòng.
Tại sao quá khứ cứ thích lặp lại những kỉ niệm đáng buồn thế nhỉ? À, quá khứ của cậu và Nguỵ Lãnh Vân có gì mà vui. Có lẽ với hắn sẽ có chút vui vẻ nào đó nhưng với cậu thì chỉ có đau đớn và đau đớn hơn.
"Aahh… mẹ nó.. đau.."
Đến khi Triệu Chi Lan chống tay ngồi dậy, cậu mới phát hiện thảm trạng của bản thân. Trên người chỉ có chiếc sơ mi rộng cùng một chiếc boxer, ở nơi cổ chân còn có một cái xích rất chắc chắn – một chiếc xích bằng vàng nạm kim cương. Rất giàu sang, rất phú quý, một món trang sức đắt tiền mà cả đời cậu cũng sẽ không bao giờ mua được. Thế nhưng bây giờ nó lại đeo lên chân cậu.
Triệu Chi Lan mặt mũi tím tái, cậu cố gắng mở nó ra nhưng vô ích. Chiều dài dây xích đủ cho cậu đi loanh quanh phòng, vào được nhà vệ sinh nhưng tuyệt đối không thể chạy khỏi đây.
Triệu Chi Lan, mày xong đời rồi. Cả đời mày dính với một thằng điên cho nên mày xong đời rồi.
Cạch…
Choang…
Âm thanh mở cửa. Có người đi vào phòng. Triệu Chi Lan không cần biết là ai. Cậu chộp lấy chiếc đèn ngủ gần mình ném thẳng về phía đó. Âm thanh rơi vỡ vang lên, chiếc đèn ngủ tan thành trăm mảnh, bước chân của Nguỵ Lãnh Vân phút chốc dừng lại.
Hắn đưa mắt lên nhìn người trên giường. Không ngoài dự đoán, là một đôi mắt tràn đầy căm ghét và ghê tởm. Nguỵ Lãnh Vân tự hỏi, đôi mắt xinh đẹp chứa cả dải ngân hà ngày trước đâu rồi. Đôi mắt trong suốt từng chỉ có hắn, yêu hắn, ái mộ hắn.
"Cậu ăn ít cháo rồi uống thuốc nhé."
Nguỵ Lãnh Vân làm như không gì xảy ra, bình tĩnh đặt khay cháo lên bàn. Nhưng Triệu Chi Lan thì không như thế. Cảm xúc của cậu dao động cực mạnh, suy nghĩ hiện tại chỉ có bóp chết người kia thôi. Bao nhiêu nỗi uất ức căm thù mấy năm tựa như con lũ tuôn ra ào ạt.
Triệu Chi Lan hùng hổ chạy về phía hắn, giơ hai tay bóp chặt cổ hắn. Miệng không ngừng nói những lời nguyền rủa đầy ác độc.
"THẢ TAO RA… MÀY THẢ TAO RA…"
"TAO HẬN MÀY. THẰNG CHÓ… TAO HẬN MÀY…TAO DÙNG CẢ ĐỜI NGUYỀN RỦA MÀY."
Triệu Chi Lan rất hiếm khi mất bình tĩnh. Cậu luôn dùng tư thế vĩnh tại đối diện với mọi chuyện. Chỉ là bây giờ quá sức chịu đựng của cậu rồi. Cho dù cậu có là chúa cứu thế đi chăng nữa, cũng không thể bao dung con người tàn ác kia thêm lần nào.
Triệu Chi Lan luôn luôn thắc mắc. Tại sao giữa trăm ngàn người, định mệnh lại gắn chặt họ với nhau?
Tại sao cậu đã từ bỏ, đã chịu thương tổn, đã đục nát cả trái tim ra, kẻ thủ ác kia vẫn không buông tha cho cậu? Cậu còn gì nữa đâu mà cho hắn.
Triệu Chi Lan biết bản thân mình thấp cổ bé họng, cho nên đối với những thương tổn, cậu chỉ có thể nuốt ngược vào trong không hé răng nửa lời. Nhưng dù cho như vậy, cậu vẫn là người bị đem ra hành quyết.
Nước mắt chảy dài theo bờ má gầy gò, tóc tai rũ rượi, cậu hành động như một tên điên. Bàn tay kia gầy rõ từng khớp xương, bóp cổ người khác nhưng chẳng có bao nhiêu lực. Chưa bao giờ Triệu Chi Lan thấy hận bản thân yếu ớt như thế này.
Loại thuốc kia dày vò cậu năm năm, để lại một thân thể tàn tạ xơ xác. Bây giờ cậu chỉ muốn giết kẻ đã ***** *** mình, thế mà cũng không đủ sức. Việc duy nhất cậu làm ra để phản kháng, chỉ có khóc mà thôi. Tiếng khóc uất nghẹn trở thành tín hiệu cầu cứu duy nhất, nhưng ai sẽ là người giải thoát cho cậu cơ chứ.
Nguỵ Lãnh Vân yên lặng mặc Triệu Chi Lan phát tiết. Hắn biết bản thân sai phạm không thể tha thứ, hắn biết cậu hận hắn đến từng xương tuỷ, nhưng hắn không hối hận.
Nguỵ Lãnh Vân cảm thấy nhân tính của bản thân đã mục ruỗng và khốn nạn lắm rồi. Nếu sau này hắn chết, địa ngục cũng sẽ không nhận hắn nổi nữa. Nhưng biết làm sao được, năm năm qua trăm ngàn khó chịu có ai hiểu cho hắn.
Về nhà tổ chịu đựng mấy lời giáo huấn vô thưởng vô phạt, hắn cũng không có bất kì biểu tình gì.
Nhưng đến khi nhìn thấy Triệu Chi Lan biến mất khỏi biệt thự trong rừng, Nguỵ Lãnh Vân đã cho người Nguỵ gia hiểu thế nào là phát điên chân chính. Hắn như một con thú hoang sửng cồ lên khi thấy địa phận của mình bị xâm hại, con mồi của hắn cả gan chạy biến mất. Hắn điên cuồng lùng sục tìm kiếm khắp nơi. Nhưng mẹ hắn đã chặn tất cả thông tin.
Kết quả là con số 0 tròn trĩnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!