Chương 19: Quá khứ của chúng ta

Triệu Chi Lan bắt đầu mất nhận thức về mặt thời gian. Dù cho đối diện cậu luôn là chiếc đồng hồ treo tường kia, nhưng việc nó chỉ chuyển động vòng tròn cùng với những cơn đau khiến cậu không cách nào biết được hôm nay là ngày mấy, hôm nay là ngày thứ bao nhiêu cậu nằm trong đây rồi.

Cơn đau vẫn chưa khi nào dứt. Nó chỉ là trở nên phập phù bấp bênh, lúc thì nhẹ tênh như kiểu kiến cắn, lúc lại như lấy búa đập vào bụng khiến cậu đau quặn đến chết đi sống lại. Những lúc như thế, Triệu Chi Lan chỉ có một mong muốn duy nhất là có thể biến mất khỏi thế giới mà không để lại dấu tích gì.

Tay Triệu Chi Lan không bị xích lại nữa, trong phòng luôn có y tá bác sĩ túc trực 24/24. Đôi khi có chút tỉnh táo, Triệu Chi Lan lại thấy mình như một con chuột bạch đáng thương chỉ có thể bất lực để người ta làm thí nghiệm.

Những lời của Nguỵ Lãnh Vân nửa tin nửa ngờ. Trong khi cậu mê man, dường như nghe được hắn xin lỗi. Nhưng Triệu Chi Lan biết thừa hắn không hối hận đâu.

Ở bên nhau quá lâu, cả hai biết nhau quá rõ. Chỉ cần một tiếng thở dài của Nguỵ Lãnh Vân, Triệu Chi Lan đã có thể phân tích đầu đuôi nguyên nhân.

Đôi lúc, Triệu Chi Lan hận điều đó vô cùng. Cậu muốn tin rằng hắn đã hối hận, cậu muốn tin vào lời xin lỗi nửa thật nửa giả của hắn chứ không phải là cái thở dài thất vọng vì thuốc không hoạt động tốt.

Mộng mị lừa dối có khi lại tốt hơn thực tại tàn nhẫn.

Nhưng Triệu Chi Lan không phải là kiểu người mơ mộng. Cuộc sống áp lực khiến cậu muôn phần tỉnh táo. Nhìn người đang tỏ ra lo lắng cho mình, cậu liền mở miệng chửi.

"TAO HẬN MÀY. MÀY LÀ ÁC QUỶ. MÀY…. MÀY…."

Tiếng chửi không có chút sát thương bởi chủ nhân của nó đã quá đỗi mệt mỏi, bị đau đớn tra tấn mất nửa cái mạng.

Nguỵ Lãnh Vân ánh mắt đau khổ vuốt ve mái tóc đẫm mồ hôi của người nằm trên giường. Hắn hoàn toàn có thể hiểu được hận ý của Triệu Chi Lan. Nhưng con quỷ trong hắn đang lộng hành cực độ. Nó kêu gào rằng hắn đang đi đúng đường, chỉ một chút nữa thôi.

Khao khát chiếm lấy một người là sai sao?!

Hắn chỉ muốn có được Triệu Chi Lan vĩnh viễn thì có gì là sai chứ?!

Thế nhưng, đôi mắt Triệu Chi Lan nhìn hắn tại sao lại quá đỗi lạnh lẽo thế kia. Nguỵ Lãnh Vân biết cậu giận, nhưng cơn giận này lâu quá rồi. Hắn sẽ bù đắp cho cậu sau cũng được mà.

"Mày… có hối hận không?"

Triệu Chi Lan cố gắng đớp từng hớp không khí, thở một cách nặng nhọc. Cậu nhìn sâu vào đôi mắt kia, ánh mắt kiên định bắt buộc Nguỵ Lãnh Vân trả lời.

Quả nhiên, Nguỵ Lãnh Vân giao động. Mùi pheromones anh túc toả ra điên cuồng không kiểm soát được. Hắn không dám trả lời. Bởi nếu nói thật chắc chắn sẽ làm người kia thấy vọng. Trong giờ phút căng thẳng này, hắn lóng nga lóng ngóng không làm gì được.

Hai hàng nước mắt của Triệu Chi Lan chảy dài. Không biết là vì nỗi đau thể xác hay đến từ nỗi thất vọng của trái tim. Có lẽ là cả hai đi.

Cậu đã lỡ trao trái tim cho một con quỷ mất rồi. Phần ấm áp năm mười tám tuổi nơi Nguỵ Lãnh Vân đã biến mất không còn dấu tích.

Bi ai thay.

…****************…

Chuyện Nguỵ Lãnh Vân dùng thuốc với Triệu Chi Lan đã bị người của Nguỵ gia biết. Khi cha hắn biết được thuốc là do Nguỵ Chú đưa, thì điều này càng khiến ông tức điên hơn vì nó dẫn tới những hậu quả nghiêm trọng.

Tất nhiên là họ lo lắng cho tương lai của Nguỵ Lãnh Vân chứ không phải là một Beta tầm thường đang chịu đau đớn hàng ngày hàng giờ như Triệu Chi Lan.

Trước khi đi về nhà tổ nghe giáo huấn, Nguỵ Lãnh Vân đặt lên trán người bạn thân của mình một nụ hôn nhẹ cùng với lời hứa hẹn.

"Mày đợi tao. Tao sẽ trở về sớm thôi. Lúc đó, tao sẽ đưa mày đi du lịch nhé."

Khi nghe những lời đó, Triệu Chi Lan đã cười khinh. Nhưng Nguỵ Lãnh Vân cũng không giận mà hôn thêm một cái lên đôi môi khô khốc tàn tạ của cậu.

Nhìn hai người cứ như người yêu vậy.

Triệu Chi Lan thì thầm chửi trong lòng. Khi bóng dáng của Nguỵ Lãnh Vân khuất đi, Triệu Chi Lan vẫn nhìn theo rất lâu.

Vừa nhìn vừa khóc, vừa nhăn mặt đớn đau, đôi môi khẽ mấp máy.

"Vĩnh biệt mày. Tao sẽ biến khỏi cuộc đời của mày. Mày cũng hãy buông tha cho tao."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!