Triệu Chi Lan cả đời cũng chưa từng cảm thấy đau đớn như thế này.
Sau trận làm tình kịch liệt trên xe, Nguỵ Lãnh Vân đã đưa cậu đến một biệt thự Nguỵ gia ở sâu trong rừng.
Lúc này đây trên chiếc giường to lớn, Beta đáng thương cả người trần trụi nằm lăn lộn chịu đựng cơn đau như xé nát ruột gan.
Hai tay cậu bị cố định bằng vòng da trên đầu giường để ngăn không làm hành động dại dột. Triệu Chi Lan không thể di chuyển đi đâu, chỉ có thể rên rỉ khóc lóc, từng ngón chân vì đau mà bám chặt vào ga giường.
Cơ thể cậu đang chịu đựng sự biến hoá do thuốc. Khoang sinh sản bị tiêu biến sẽ to dần ra. Nhưng thân thể không thích ứng kịp nên lục phủ ngũ tạng bị đè ép làm cơn đau vượt quá sức chịu đựng.
Từ đêm qua, Triệu Chi Lan không biết ngất đi tỉnh lại bao nhiêu lần. Ga giường ướt đẫm mồ hôi và nước mắt. Chỉ cần tỉnh lại, cậu sẽ vặn vẹo cơ thể cầu xin tha thứ, cho đến khi cổ họng đau rát đến mức không thể nói thêm gì được nữa.
"Hừ…"
Tiếng hừ hừ đáng thương của người trên giường làm Nguỵ Lãnh Vân xót hết cả ruột. Hắn thừa nhận bản thân có chút bốc đồng, không ngờ tác dụng phụ của thuốc này lại ghê gớm đến mức này. Ngay cả thuốc giảm đau liều mạnh cũng không thuyên giảm được bao nhiêu.
Bác sĩ cũng khuyến cáo không nên dùng thuốc quá nhiều, chỉ sợ Triệu Chi Lan bị nghiện.
Tất cả những gì Nguỵ Lãnh Vân làm được lúc này là ôm chặt người đau đớn kia vào lòng, bàn tay nhẹ nhàng xoa phần bụng dưới cho cậu.
"Không sao… chỉ một chút nữa thôi. Chi Lan, tao luôn ở bên mày mà."
Nhưng âm thanh Nguỵ Lãnh Vân vào tai Triệu Chi Lan lại trở thành thứ âm thanh quỷ dị của địa ngục đang kéo cậu vào cái chết. Chỉ cần nghe giọng của hắn cậu sẽ bất lực khóc dữ hơn, cơ thể tự động bài xích theo bản năng. Dù cho thứ âm thanh ngọt ngào ấy là thứ mà cậu từng mơ tưởng hàng đêm. Nhưng bây giờ cậu đã sợ lắm rồi.
Chỉ vì đâm đầu yêu một người không thể, bây giờ Triệu Chi Lan đang phải hứng chịu những đau đớn như bị tra tấn.
Đầu óc cậu vì đau mà không thể nghĩ ra được cái gì, đặc quánh tựa keo dính. Nước bọt theo khoé miệng chảy xuống, cơ thể ướt đẫm mồ hôi cong như con tôm. Ánh mắt trong sáng ngày nào vụn vỡ thành hàng ngàn mảnh, mất đi thứ ánh sáng xinh đẹp vốn dĩ luôn tồn tại.
"Tao xin lỗi. Mày tha thứ cho tao. Mày cố chịu chút đi được không? Chi Lan, mày cố chịu nhé."
Nguỵ Lãnh Vân vừa lau người vừa thủ thỉ bên tai. Hắn có chút bối rối. Hắn chưa từng chăm sóc nhân tình trước nay. Nhưng khi đối diện với bộ dáng của quá đỗi yếu ớt của Triệu Chi Lan, hắn lại đau xót mà nâng niu cậu như một viên ngọc.
Rõ ràng, Nguỵ Lãnh Vân tự mình đẩy Triệu Chi Lan vào hố lửa, nhưng chính hắn lại không nỡ nhìn cậu chịu đau đớn. Con người quả thực là một loại động vật mâu thuẫn.
Triệu Chi Lan tỉnh lại lần nữa là đã mười hai giờ đêm. Tiếng đồng hồ tích tắc đồng hành cùng cậu suốt một ngày làm cậu ám ảnh đến phát điên. Nhưng cũng chỉ có tiếng đồng hồ ấy làm bạn với cậu, nhìn vào nó đầu óc cậu mới tạm thời quên đi nỗi đau dưới da thịt kia.
Vòng tay Nguỵ Lãnh Vân vững chãi rộng rãi ấm áp đến khác lạ. Điều cậu thèm khát đã lâu, nhưng lúc có được lại là lúc cậu đang gánh chịu hình phạt đáng sợ nhất của loài người.
Cơn đau âm ỉ vẫn thời thời khắc khắc nhắc nhở cậu hiện thực tàn nhẫn đang xảy ra.
Cậu bị người mình thầm yêu tiêm một liều thuốc để rồi phải gồng mình gánh chịu đau đớn. Tất cả chỉ vì chút khao khát nhất thời của Nguỵ Lãnh Vân.
Có lẽ hắn ta chỉ muồn giữ cậu lại bên mình làm một vật trang trí.
Có lẽ hắn chỉ cần một Beta thương thầm hắn, sau đó tự nguyện mang thai đứa con của hắn, sau đó hắn sẽ xem đó như chiến tích mà đi khoe khoang khắp nơi với đám hồ bằng cẩu hữu.
Hoặc có lẽ, chỉ đơn giản là Nguỵ Lãnh Vân thích như thế. Thích xem Triệu Chi Lan như một con thú cưng, thích cậu ngoan ngoãn nghe theo lời hắn vô điều kiện bất chấp tôn nghiêm.
Vòng tay kia không còn ấm áp như ngày nào. Gương mặt người mà cậu từng thương năm 18 tuổi đến nay sao khác lạ quá. Nó trở nên lạnh lùng vô cảm đến đáng sợ.
Tình yêu của Triệu Chi Lan dành cho Nguỵ Lãnh Vân từng chút từng chút bị hắn bào mòn, xem như một món đồ vô giá trị mà sẵn sàng ném đi.
Triệu Chi Lan cảm thấy vô ích, tổn thương, đau đớn và tuyệt vọng.
Cậu nhắm đôi mắt mình lại giữa màn đêm đen tối, thầm cầu nguyện tất cả chỉ là một giấc mơ. Chỉ cần khi bình minh ló dạng, nỗi đau sẽ được mang đi, cuộc sống của cậu có thể quay lại nhịp thở bình thường.
…****************…
Thuốc phát huy tác dụng khá chậm, có vẻ thân thể Triệu Chi Lan bài xích nó quá nhiều. Khoang sinh sản của cậu không to lên được bao nhiêu, nhưng đau đớn thì kinh hồn bạt vía.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!