Dù cho đã bị từ chối, nhưng đêm đó Triệu Chi Lan vẫn bị Nguỵ Lãnh Vân lôi xềnh xệch từ chỗ làm về. Chỉ khác là lần này cậu phản kháng cực kì mãnh liệt làm hắn ta điên tiết lên.
"MẸ MÀY. MÀY CÓ THÔI HÀNH XỬ NHƯ CON NHÀ LÀNH ĐƯỢC KHÔNG?"
Nguỵ Lãnh Vân vừa chửi vừa lôi kéo Triệu Chi Lan lên xe.
Triệu Chi Lan vừa la hét vừa chống cự, vừa đánh hắn, cũng nằm dài ra mặt đường nhưng cuối cùng cũng không thành công. Cậu nhìn người qua đường cầu cứu nhưng không ai dám lại gần.
Bởi vì pheromones của Nguỵ Lãnh Vân mang tính công kích quá cao, nên không ai dám đứng ra. Tất cả đều bị cái liếc mắt của Nguỵ Lãnh Vân làm cho sợ hãi.
"Thả tao ra. Cứu với…. Cứu…"
Triệu Chi Lan vừa gào vừa khóc, cậu biết nếu đêm nay bị Nguỵ Lãnh Vân kéo đi thì sẽ xảy ra những chuyện gì. Cậu không muốn nên cậu mới giãy dụa cầu cứu. Chỉ là vì cậu là Beta nên mọi người đều làm ngơ. Bởi không ai tin rằng một Alpha cấp S có thể nảy ra hứng thú với một Beta nam tầm thường.
Phịch…
Triệu Chi Lan bị ném vào xe một cách thô bạo, cậu lồm cồm bò dậy nhưng người kia đã đóng hết tất cả cửa xe. Cậu đành bất lực ngồi im, hai tay nắm chặt đến mức móng tay đâm vào da thịt rớm máu. Nếu được, cậu chỉ muốn nhảy khỏi xe bây giờ, nhưng với tốc độ 200 km/h này thì nhảy khỏi xe đồng nghĩa với cái chết rồi.
Kít….
Tiếng bánh xe ma sát với mặt đường khiến người nghe nổi cả da gà.
Địa điểm mà Nguỵ Lãnh Vân dừng lại rất quen thuộc. Chính là công viên lần trước Triệu Chi Lan an ủi Tiếu Kỳ Anh. Công viên đêm khuya tràn ngập quỷ dị, tối tăm mịt mù chỉ có một chiếc xe của họ.
Triệu Chi Lan thẩn thờ ngồi trên xe. Cậu cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhìn ra ngoài, tìm cách thoát ra khỏi đây.
"Lần trước mày cùng Tiếu Kỳ Anh ngồi ở đây nhỉ?"
Triệu Chi Lan không ngạc nhiên khi Nguỵ Lãnh Vân biết điều đó. Chỉ cần là điều hắn muốn, hắn sẽ tìm hiểu ra ngọn ngành.
"Rồi mày muốn gì? Nói nhanh tao còn đi về."
"Mày có mục đích gì với Tiếu Kỳ Anh?"
Triệu Chi Lan im lặng. Bởi cậu không còn gì để nói, nếu nói Nguỵ Lãnh Vân cũng không nghe. Cho nên cậu mặc xác hắn ta làm càn.
"MÀY CÂM CMN RỒI SAO?"
Nguỵ Lãnh Vân nóng nảy la hét. Tâm trạng của hắn gần đây cực kì bức bối. Cứ đến gần Triệu Chi Lan là hắn cảm thấy mình như bị kích thích phát tình vậy, chỉ muốn đè cậu ra làm một trận. Trên người Triệu Chi Lan không có bất cứ pheromones nào, nhưng không hiểu sao Nguỵ Lãnh Vân luôn ngửi thấy một mùi thơm cực kì nồng cháy trên da thịt của cậu.
Chẳng lẽ là tác dụng phụ của thuốc như lời Nguỵ Chú đó nói.
Bất quá, Nguỵ Lãnh Vân không quá quan tâm đến mấy cái vấn đề đó nữa. Hắn chỉ biết bản thân nhịn đã quá lâu rồi. Hiện giờ, chỉ muốn xâm nhập vào da thịt của người đêm đó mà thôi.
"Tránh ra… mẹ mày… cút…"
Triệu Chi Lan biết Nguỵ Lãnh Vân đang dần mất kiểm soát, nhưng không ngờ hắn ta lại điên đến mức độ này.
Trong xe ô tô chật hẹp, Nguỵ Lãnh Vân bấm nút khiến ghế Triệu Chi Lan ngả ra sau, sau đó hắn quỳ rạp trên người cậu, tay thô bạo mở từng cái nút áo.
"Tránh ra… aaa…."
Không gian quá hạn chế, chân bị co cụm, tay cũng bị trói bằng dây nịt nên Triệu Chi Lan chỉ có thể dùng võ mồm. Cậu cố tránh đi nụ hôn tàn bạo kia nhưng khoảnh khắc cái cằm bị bóp đến đau điếng, cái lưỡi chui vào trong khoang miệng cậu.
Cậu liền biết mình hết đường thoát rồi. Nhưng dù cho có cố gắng thích nghi đến thế nào, cơ thể cũng không tự chủ được ***** **** bài xích, nước mắt vì sợ hãi mà chảy xuống thành từng dòng.
Tiếng nấc nghẹn ngào hoà lẫn với tiếng rên ái muội càng kích thích tinh thần tình dục của Nguỵ Lãnh Vân.
Nguỵ Lãnh Vân chưa bao giờ thấy bản thân bị mất kiểm soát như lúc này. Trong đầu hắn hiện giờ chỉ có âm thanh kêu gào mau chiếm lấy người bên dưới. Khiến cho Triệu Chi Lan phải mang thai đứa con của hắn. Như thế thì cho dù không bị đánh dấu, cậu cũng không bị ai cướp mất được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!