Nguỵ Lãnh Vân đi đến nhà tổ, trong đêm khuya vắng lặng đã đi đến một căn phòng tách biệt trong nhà. Căn phòng này vốn dĩ thường ngày âm u. Đêm khuya càng trở nên thâm trầm đến đáng sợ. Người hầu nếu thấy cũng phải tìm cách đi vòng.
Nhưng Nguỵ Lãnh Vân không sợ. Bởi hắn biết rõ người trong căn phòng này là ai.
Nguỵ Chú – là một người bác của Nguỵ Lãnh Vân – tâm trí không được tỉnh táo lắm do sự ra đi của người bạn đời. Nguỵ Lãnh Vân biết Alpha cao cấp trong kia có bao nhiêu tỉnh táo.
"Ồ cháu vào rồi à. Quyết định rồi đúng không? Ta biết cháu sẽ quay lại mà. Cháu làm sao có thể từ chối lời đề nghị hấp dẫn như thế được."
Nguỵ Chú ngồi trong phòng, sắc mặt trắng bệch do nhiều năm không ra ngoài. Ông nhìn Nguỵ Lãnh Vân cười cười tựa như biết được hắn sẽ quay lại đây vậy. Nụ cười ông có phần ghê rợn, kinh tởm, nụ cười như một con dao sắt làm người khác phải ớn lạnh.
"Thuốc đâu?"
"Ồ đứa cháu của ta. Sao cháu không lịch sự chút nào vậy? Ta chính là bác của cháu đấy."
Nguỵ Lãnh Vân không muốn tốn thời gian ở đây. Hắn cau có, mặt mày cực kì căng thẳng, giọng nói tràn đầy vẻ mất kiên nhẫn.
"Ông đã làm tới mức này rồi còn chần chừ gì nữa. Đừng tỏ vẻ ta đây là người tốt."
"Ha ha ha ha…"
Nguỵ Chú bỗng nhiên bật cười khanh khách, như thể vừa coi xong một vở hài kịch vậy. Ông nhìn người cháu trai thân thiết này của mình, hình ảnh của nó và hình ảnh của ông năm đó như chồng chéo lên nhau.
Ai cũng nói nhà họ Nguỵ cường thế giàu có không gì là không thể có. Nhưng kẻ trong chăn mới biết chăn có rận. Nhà họ Nguỵ đời nào cũng có một kẻ điên
- điên tình. Nguỵ Chú là một mà Nguỵ Lãnh Vân cũng là một kẻ như thế. Nhìn bộ dáng điên cuồng mất kiểm soát kia, có vẻ như Beta đó quan trọng lắm.
"Con quyết định dùng rồi à? Suy nghĩ kĩ chưa. Tác dụng phụ của nó lớn lắm đó."
"Ông im miệng. Chỉ cần đưa thuốc cho tôi là được."
Nguỵ Lãnh Vân cáu gắt. Từng bó cơ trong cơ thể cố gắng ngăn bản thân không xông lên đấm ông bác này của mình. Hắn biết mình vốn dĩ không phải kẻ tốt lành gì, nhưng hắn không thể không thừa nhận hắn đang đi vào con đường u tối ngày xưa của Nguỵ Chú.
Nguỵ Lãnh Vân không thích điều đó. Nhưng tất cả là do Triệu Chi Lan, cậu ta đã vượt quá giới hạn của hắn. Cậu ta đã nhiều lần thách thức hắn, đi qua vạch kiểm soát mà hắn vẽ cho cậu, cho nên cậu ta phải gánh chịu.
Giây phút cầm chặt những ống thuốc xanh xanh trong tay, Nguỵ Lãnh Vân không chút do dự đẩy cửa phòng đi ra.
"Con nghĩ Yêu là gì thế?"
Câu hỏi của Nguỵ Chú làm bước chân hắn chần chừ. Yêu là gì? Không?! Nguỵ Lãnh Vân chưa từng yêu ai và cũng sẽ không yêu ai. Hắn như cánh chim bay muôn nơi, muốn dừng thì dừng muốn bay thì bay.
"Vớ vẩn."
Nguỵ Chú nghe được lời chửi của đứa cháu mình. Vẻ mặt dữ tợn của ông ta lúc này mới trở nên thoả mãn.
"Em trai, đứa con của em, sau này sẽ rơi vào kết cục thảm hơn của anh nữa. Như vậy, mới xứng đáng với tội lỗi của em gây ra. Đúng chứ?"
Vừa nói, Nguỵ Chú vừa đẩy xe lăn đi về phía giường, cầm tấm ảnh một người con trai tuổi vừa đôi mươi lên nhìn ngắm. Ánh mắt ông ta lúc này mới có chút ánh sáng, bàn tay khô cằn khẽ vuốt ve lên tấm ảnh, sau đó đặt lên đó một nụ hôn thật nhẹ nhàng.
"A Hải, đợi anh… anh sẽ báo thù cho em."
…****************…
Triệu Chi Lan nhìn ly trà sữa trước mặt mình, thở dài. Hơn một tuần này, Nguỵ Lãnh Vân liên tục đưa trà sữa cho cậu uống. Cậu vốn dĩ không thích thứ đồ ngọt ngấy này, nhưng hắn ta ngồi nhìn cậu chằm chằm làm cậu không cách nào từ chối được.
"Tao uống xong rồi đó. Mày đi đi."
Triệu Chi Lan hút hết trà sữa, sau đó ném chiếc ly rỗng vào thùng rác. Tay vẫn chăm chú ghi bài làm.
Nguỵ Lãnh Vân cũng không làm phiền cậu như mọi khi mà chỉ yên lặng ngồi sang một bên. Hắn mở điện thoại ra, check dòng ghi chú chi chít của mình, sau đó thoả mãn cười một cái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!