Chương 13: Quá khứ (7)

Kì Heat của Nguỵ Lãnh Vân trải qua tổng cộng là 7 ngày. Không biết Nguỵ gia dùng cách nào nhưng một chút cũng không nghe tiếng gió. Mọi thứ diễn ra vẫn rất êm đềm.

Triệu Chi Lan cũng vậy. Đêm đó như biến mất khỏi kí ức của cậu. Cậu vẫn đi làm đi học bình thường, cũng không liên lạc với Nguỵ Lãnh Vân. Người của Nguỵ gia cũng không liên lạc bịt miệng cậu. Giống như bọn họ hiểu rõ tính cách của Triệu Chi Lan vậy.

Cạch….

Triệu Chi Lan bước lên chiếc cầu thang cũ kĩ đi vào nhà trọ của mình.

Chiếc đèn trần không có đủ ánh sáng, lay lắt mệt mỏi như người kia vậy.

Cho đến khi nhìn thấy người đang chễm chệ ngồi trong phòng ngủ của mình, Triệu Chi Lan cũng chỉ thở dài một hơi, xem như không thấy.

"Mày không trả lời tin nhắn của tao à? Hay mày bị điên rồi."

Nguỵ Lãnh Vân chống tay ngồi trên giường, căn phòng bừa bộn do một tay hắn bày ra trong lúc giận dỗi, tựa như một đứa nhỏ muốn gây sự chú ý với người lớn vậy.

Triệu Chi Lan cụp mắt, cậu vẫn không trả lời.

Cậu không điên. Bây giờ cậu mới là chân chính tỉnh táo. Chỉ có đâm đầu vào cái Regflag như Nguỵ Lãnh Vân mới là điên thôi.

Nhưng bực nhất là thứ tình cảm này quá sâu. Không thể đâm rách một sớm một chiều được.

"Con mẹ mày.. mày điếc à?"

Nguỵ Lãnh Vân hết kiên nhẫn lôi Triệu Chi Lan đang rửa mặt ra ngoài. Hắn đến đây với một tâm thế sẽ xin lỗi, ít nhất là nếu người kia chịu nghe. Nhưng Triệu Chi Lan cứ như khúc gỗ đơ đơ ra đó, chính thức chọc giận hắn.

Triệu Chi Lan ngước lên nhìn người cao lớn hơn mình. Ánh mắt cậu như một hồ nước tĩnh lặng, không chút dao động. Sau lần đó, Triệu Chi Lan còn tưởng bản thân chắc phải giận dữ lắm, có thể sẽ mắng chửi Nguỵ Lãnh Vân hay gì đó cũng nên.

Nhưng khi nhìn thấy người trước mặt mình vẫn như ngày xưa, cậu lại bình thản cực kì.

Nguỵ Lãnh Vân không chút nào thay đổi. Người thay đổi là cậu. Cậu từ thích sang yêu rồi căm ghét trong đau đớn. Nhìn Nguỵ Lãnh Vân, Triệu Chi Lan lại thấy bản thân nhục nhã đến vô cùng vô tận.

Cảm giác ớn lạnh đến thấu trong da thịt làm cậu run lẩy bẩy. Nhưng Triệu Chi Lan lúc này không có ai để dựa vào. Cậu chỉ có thể mạnh mẽ gồng hết sức đối diện với người trước mặt mà thôi.

"Tao không còn gì để nói với mày cả. Đi đi."

"Mày đừng có mà nghiêm trọng hoá vấn đề. Chỉ một chút an ủi thôi có cần tránh mặt tao thế không? Lúc đó tao cũng đâu có lựa chọn nào khác."

Triệu Chi Lan thẩn thờ, nước mắt tự động chảy xuống khi nghe những lời ấy.

Cứ như thể hắn ta không thể điều khiển được kì Heat của bản thân cho nên những đau đớn tủi nhục mà cậu gánh lấy là do cậu xui xẻo vậy. Do hắn tuân theo bản năng nên dù cậu có bị đè ra quấy rối thì cũng chỉ có thể cắn răng mà chịu. Sau đó vẫn phải cười cười nói nói xem như chưa có gì xảy ra.

"MÀY BIẾN KHỎI NHÀ TAO ĐI. TAO KHÔNG BIẾT CÁI GÌ CẢ."

Đây đã là giới hạn cuối cùng của Triệu Chi Lan. Từ bỏ tất cả, quên đi cả những năm đơn phương Nguỵ Lãnh Vân, xem như mối quan hệ này chưa từng tồn tại.

Có như thế cậu mới yên lòng mà sống tiếp được. Tương lai phía trước còn dài, cậu không thể treo cổ trên một cái cây mãi.

"Mày đuổi tao? Triệu Chi Lan, mày gan to cùng mình rồi nhỉ? Thế mà dám đuổi tao. Mày là cái thá gì? Tao còn chưa tức mình chuyện hôm trước mày không cho tao ch***, mày còn ở đây chất vấn tao?"

"Mày được bao nhiêu thằng đút no rồi nên không thèm để ý đến tao chứ gì? Ngày thường mày chỉ có tao, nói đi, mày để ý thằng chó nào rồi?"

Nguỵ Lãnh Vân điên tiết mà hét lên như rồ như dại, quơ quào tất cả sách trên bàn học của cậu xuống.

Hắn biết những lời mình nói ra cực kì khốn nạn, nhưng hắn nhịn không được.

Nhịn không được hỏi người kia tại sao đêm đó không trao thân cho hắn? Nhịn không được chất vấn cậu có người yêu nên bỏ bê hắn hay không?

Nguỵ Lãnh Vân không biết sao. Những cảm xúc của quái dị này chưa từng xuất hiện làm phiền hắn. Hắn đối với nhân tình trước kia luôn lãnh đạm. Nếu không làm thì cứ chia tay, cùng lắm là mất vài đồng bạc lẻ mà thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!