Triệu Chi Lan cắn răng, gương mặt đã đỏ đến mức như nhỏ ra từng giọt máu. Cậu nhìn người kia dùng tay mình tự biên tự diễn mà cảm thấy ngượng thay.
Không phải cậu chưa từng thấy những chuyện như này, chỉ là lần này thân làm người trong cuộc, Triệu Chi Lan có chút không thể thích ứng.
Nguỵ Lãnh Vân ăn chơi phóng đãng bao nhiêu thì Triệu Chi Lan lại khép kín đến mức cấm dục bấy nhiêu. Những áp lực cuộc sống đè nặng làm cậu không có thời gian thở thì làm sao có thừa tinh lực mà chơi mấy cái trò này.
Hơi thở Nguỵ Lãnh Vân trở nên nặng nề, phả đầy vào cổ của Triệu Chi Lan. Cậu có thể cảm nhận rõ âm thanh của dục vọng thông qua tiếng nghiến răng kèn kẹt của người kia.
"Giúp tao nhanh lên. Mày mau giúp tao. Tất cả là do mày."
"Do tao cái gì chứ."
Triệu Chi Lan lầm bầm oán trách. Hôm nay cũng là do cậu xui xẻo nên mới lâm vào hoàn cảnh này. Nếu không, đã chẳng phải ngượng ngùng như vậy.
Bất quá, nhìn Nguỵ Lãnh Vân cố gắng nhịn đến nổi gân, đỏ cả mắt. Triệu Chi Lan cũng xiêu lòng. Cậu rất tức giận bản thân mình dễ dãi quá độ. Nhưng với Nguỵ Lãnh Vân, Triệu Chi Lan thật sự hết cách cứng rắn.
Bàn tay trắng trẻo gầy guộc mang theo hơi lạnh nhẹ nhàng cầm lấy vật nóng bỏng kia.
"Ha… giỏi…. Mày giỏi lắm…"
Nguỵ Lãnh Vân thở ra một hơi đầy thoả mãn. Hắn vùi đầu vào cổ của Triệu Chi Lan liếm cắn tìm kiếm tuyến thể. Hai tay bao bọc lấy tay cậu, nhịp nhàng hoạt động.
Chỉ là tay của Triệu Chi Lan mà có thể khiến Nguỵ Lãnh Vân có những khoái cảm tột cùng mà không một người tình nào có thể đem lại.
Nguỵ Lãnh Vân cũng không biết hôm nay mình trúng tà gì. Nếu là người khác, Nguỵ Lãnh Vân sẽ tuỳ tiện để kì Heat điều khiển tâm trí của mình, cho dù người kia có cầu xin thế nào cũng sẽ lấp đầy và đánh dấu.
Thế nhưng trước mắt hắn là Triệu Chi Lan. Cho dù cả hai có chửi lộn hay đánh nhau, hắn cũng không nỡ nhìn thấy những giọt nước mắt buồn bã của cậu.
Cho nên dù dưới thân trướng đau đến phát điên, dục vọng điên cuồng cuốn lấy hắn muốn hắn "thịt" người trước mặt kia, Nguỵ Lãnh Vân vẫn phải cắn môi chảy máu làm bản thân thanh tỉnh để không làm cậu bị thương.
"Ha… mày giỏi thật. Nói tao… nghe… hộc… mày từng làm cho ai rồi hả?"
Nguỵ Lãnh Vân vừa thở dốc vừa ghé vào tai Triệu Chi Lan nói năng lộn xộn lung tung. Hắn vói đầu lưỡi vào tai của cậu, khiến cơ thể người phía dưới run lên lẩy bẩy nhưng không thể tránh được.
"Mày im đi."
Triệu Chi Lan khẽ quát lên, nhưng giọng cậu lúc này như tiếng mèo kêu, trêu chọc người to lớn hơn trở nên hưng phấn bừng bừng.
Cảm nhận vật trong tay lại lớn hơn một vòng làm đầu óc Triệu Chi Lan quay cuồng. Cơn bão dục vọng đã lan sang cả cậu nhưng cậu cố giữ bản thân bình tĩnh. Nếu cậu cũng bị cuốn theo người trước mặt, e rằng ngày mai sẽ là đường cùng mất.
"Mày nhanh lên.. ra đi… tao mỏi tay lắm rồi."
Triệu Chi Lan càu nhàu. Phía sau gáy cậu đau điếng vì Nguỵ Lãnh Vân đang như con thú mài răng trên đó. Dù cho nó đã dập nát hết cả nhưng người này vẫn không tha.
Nhìn đồng hồ nhích từng chút một, Triệu Chi Lan chỉ cầu mong cho tiếp viện mau đến. Cậu biết nếu không làm cho người này phát tiết được chút dục vọng nào, cậu sẽ chỉ là cá trên thớt.
Nhưng hai tay của Triệu Chi Lan là vẫn chưa đủ với Nguỵ Lãnh Vân. Hắn bỗng nhiên tách khỏi người cậu, ánh mắt sắc bén nhìn vào đôi môi khô kia.
"Tay là không đủ. Mày mút nó cho tao đi."
"KHÔNG BAO GIỜ … MÀY MƠ ĐI."
Triệu Chi Lan hét lớn lên trước mặt Nguỵ Lãnh Vân.
Khẩu giao?
Tên trước mắt tưởng bở rồi.
Triệu Chi Lan có thể "vuốt" giúp hắn, nhưng nếu cậu khẩu giao cho con quái vật này, lát nữa chắc chắn hắn sẽ đòi thêm gì nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!