Chương 10: Quá khứ (4)

Triệu Chi Lan không những trốn tránh Nguỵ Lãnh Vân mà còn khiến bản thân trở nên bận đến mức chân không chạm đất. Vì để quên đi nỗi buồn của mình, cậu liền nhận một công việc ở cửa hàng tiện lợi nữa, gần như là một ngày ngoài thời gian học tập một buổi sáng ở trường ra thì không thấy người đâu.

Nhưng nhìn những vị khách ra vào tấp nập trong quán rượu cũng không khién Triệu Chi Lan nguôi ngoai nỗi nhớ nhung là mấy. Cậu thèm được nói chuyện với Nguỵ Lãnh Vân, thèm được gặp mặt hắn, cùng hắn cười đùa,… dẫu biết rằng sau mỗi nụ cười ấy là gai đâm vào da thịt.

Tình yêu như thế này thật là toxic, dẫu cho chỉ là tình yêu đơn phương.

Triệu Chi Lan kết thúc ca làm ở quán rượu là 12 giờ đêm. Hôm nay cậu được off ở cửa hàng tiện lợi cho nên cậu định bụng kiếm quán mì ăn thật ngon rồi làm một giấc. Dạo này làm việc nhiều quá nên thiếu ngủ trầm trọng rồi.

Bíp….

Tiếng còi xe làm Triệu Chi Lan giật mình quay lai. Cho đến khi nhìn thấy chiếc ô tô với biển số quen thuộc thì cậu liền thẩn thờ.

Nguỵ Lãnh Vân không biết bản thân có bị điên hay không mà bỏ mặc người tình chạy đến đây chờ hơn một tiếng đồng hồ chỉ để chờ thằng bạn chết mất xác của mình.

Hắn đóng cửa xe thật mạnh, gương mặt lầm lì góc cạnh, chứng tỏ đang giận không nhẹ.

"Này… mày giận tao cái gì? Mày vùng vằng giận dỗi như đàn bà gần một tháng nay không chịu rep tin nhắn tao bên IG à?"

"Tao đã nói là tao bận mà."

Triệu Chi Lan cũng không muốn đôi co nhiều, trả lời qua loa đại khái. Cậu quay người đi tiếp, nếu nhìn Nguỵ Lãnh Vân thêm chút nào nữa, cậu sợ những lời yêu mình chưa nói ra sẽ bật khỏi cuống họng.

Như thế thì cậu còn gì đâu nữa? Thà rằng cứ giữ lớp mặt nạ, không ai bước qua ranh giới của ai thì tốt biết mấy.

"Cậu to gan nhỉ? Bây giờ biết cãi lại tao rồi à?"

Nguỵ Lãnh Vân đỏ mắt gay gắt, giọng gầm lên. Hắn phóng tới kéo tay người bạn của mình nửa lôi nửa kéo lên xe. Trên con đường nhỏ lập tức vang lên tiếng la hét giữa đêm khuya.

"Mày thả tao ra… mày làm cái gì vậy hả?"

"Tao mới phải là người hỏi câu đó. Mày giận dỗi con mẹ gì. Mẹ kiếp. Mày không phải bạn tao thì tao đã cho mày nhừ xương lâu rồi."

Cuối cùng, Triệu Chi Lan vẫn bị bếch lên xe ô tô một cách dễ dàng. Cậu nhỏ gầy hơn đối phương rất nhiều, thân thể lại mệt mỏi sau một ngày làm việc dài, cho nên đành bó tay chịu trói thôi.

Triệu Chi Lan không nhìn người cầm tay lái kia, cậu thả lỏng cơ thể mình lên ghế, nhìn ra những ngọn đèn đường. Ánh mắt cậu tràn đầy thất vọng, đối với bản thân mình.

Rõ ràng cậu đã mong mình có thể nguôi ngoai một chút tình yêu đối với người bạn của mình sau một tháng tập tành lãng quên. Nhưng hoá ra không dễ như thế. Giây phút Nguỵ Lãnh Vân chạm vào cậu, cậu vẫn thấy xao xuyến bỏng rát như vậy.

Triệu Chi Lan quá thất vọng về bản thân mình.

Chiếc ô tô thể thao sang trọng phóng như điên trên đường phố vắng vẻ, hướng về căn hộ của Nguỵ Lãnh Vân.

"Tao muốn về nhà. Nếu mày không tiện đường thì thả tao xuống đâu đó cũng được."

Người cầm lái yên lặng. Triệu Chi Lan bực bội không thôi. Nhưng cậu cũng không thể mở cửa rồi nhảy xuống được.

Kít….

Tiếng bánh xe ma sát với mặt đường vang lên khiến người ta phải nổi cả da gà.

"Mẹ mày… thả tao ra."

Nguỵ Lãnh Vân nắm lấy cẳng tay của Triệu Chi Lan kéo thẳng vào nhà. Dù cho cậu có cố vùng vẫy la hét như điên, thậm chí là nằm xuống cả nền đất nhưng vẫn vô ích.

Nguỵ Lãnh Vân vác Triệu Chi Lan vào căn hộ như một cái bao tải, hắn vứt thẳng cậu xuống sàn nhà, sau đó đóng mạnh cửa lại.

Choang…

Lời mắng chửi của Triệu Chi Lan chưa kịp ra khỏi miệng đã bị âm thanh rơi vỡ tan tành làm cho gián đoạn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!