Thiệp mời hoạt động đua ngựa ở thị trấn DeLand.
"… Đó là một vài manh mối mà tôi có được."
Sau cùng, Anna tóm tắt lại những gì mình đã nói, nhịp tim hơi nhanh cũng dần ổn định lại trong lúc tự thuật này.
Khóe mắt cô dõi theo hai chàng trai trẻ đang ngồi trên chiếc ghế sofa cũ ở đối diện.
Một trong đó có khuôn mặt lạnh lùng, hốc mắt sâu thẳm, vóc người cao ráo, hờ hững rủ mắt, không biết là đang chợp mắt hay là đang suy nghĩ. Đó chính là thám trưởng Conn, người đã đến hiệu sách ngày hôm qua để mua một cuốn sách.
Người còn lại có mái tóc dài màu vàng nhạt, gương mặt khó phân nam nữ, vóc người cao gầy, mặc một chiếc váy màu xanh đậm chắp vá, đôi mắt đào hoa thờ ơ khiến cô kiêng dè kia đang dõi theo cô, đồng thời đôi chân trần vươn ra từ dưới váy rồi nhét vào eo Conn.
Conn ghét bỏ nhíu mày nhưng không đẩy ra.
Mối quan hệ không hề che giấu này đã cho Anna biết được sự thất bại của cô trong đêm hôm qua không phải là vô lý ___ bên cạnh Conn có một người bạn đồng hành có mối quan hệ khá rộng, vả lại còn rất mạnh, nhưng cô lại hoàn toàn không để ý.
Nghĩ tới đây, cô bèn lấy can đảm nhìn về phía Ninh Chuẩn: "Tôi muốn biết… chuyện gì đã xảy ra vào tối hôm qua."
Ninh Chuẩn thong thả mỉm cười, không trả lời ngay.
Lê Tiệm Xuyên ở bên cạnh nâng mắt nhìn Anna.
Mặt Anna tái nhợt nhưng được che chắn khá tốt bằng lớp trang điểm.
Quầng thâm dưới mắt cho thấy đêm qua Anna không nghỉ ngơi tốt, đôi mắt hằn mạch máu đỏ còn sót lại chút sợ hãi. Cô ta khoảng ba mươi tuổi, biết chăm sóc cơ thể, ăn mặc đẹp, mang theo khí chất u sầu văn chương.
Nhìn từ bên ngoài, cô ta không khác gì những phu nhân trẻ tuổi trên đường phố London, hòa nhập hoàn hảo vào thời đại này, nhìn không thấy bóng dáng của một người chơi.
Thế nhưng, cô ta có một mái tóc lửng màu xám khá độc đáo.
Hôm qua, khi Lê Tiệm Xuyên bước vào hiệu sách, hắn đã ghi nhớ tất cả đặc trưng của mọi người.
Vì thế, khi hắn phát hiện có một sợi tóc thế này nằm trong cuốn sách bìa da đen kia, hắn đã nghĩ ngay đến người phụ nữ tóc xám đang ngồi xem sách trong góc ____ cô ta không phải là khách hàng, bởi vì lâu lâu ánh mắt của chủ hiệu sách sẽ vô tình trôi về phía cô ta, ánh mắt đó mang theo vẻ thân quen và một chút nồng nàn.
Người phụ nữ tóc xám vẫn chăm chú đọc sách.
Có điều, trong lúc đọc sách, cô ta sẽ thuận tay điều chỉnh một vài cuốn sách bị khách hàng đặt lung tung.
Đây là biểu hiện của chủ sở hữu.
Thế nhưng, một người chủ thật sự sẽ không đặt quyển sách lên giá khi đã phát hiện quyển sách có in dấu tay máu quỷ dị của trẻ con. Trừ khi có mưu toan khác, hoặc là cái bẫy do người chơi thiết kế.
Hắn đặc biệt chú ý đến biểu hiện của chủ hiệu sách và người phụ nữ tóc xám.
Với suy đoán đó, lúc Lê Tiệm Xuyên thử thăm dò bằng câu nói "Đêm qua tôi đã giết một người phụ nữ", hắn cố tình chú ý đến vẻ mặt của chủ hiệu sách và người phụ nữ tóc xám.
Biểu cảm của cả hai đều mất tự nhiên trong một khoảnh khắc, song khác ở chỗ là chủ hiệu sách rất vui vẻ, còn người phụ nữ tóc xám thì hả hê sát khí.
Lê Tiệm Xuyên nhạy cảm với sát khí gần như là bản năng, vì vậy hắn lập tức xác định người phía trước biết chút gì đó, người phía sau là người chơi.
Về phần cậu thợ học nghề trong cửa hiệu may…
Lúc Lê Tiệm Xuyên vừa vào trò chơi, hắn có cẩn thận kiểm tra toàn bộ căn hộ, bao gồm cả tủ quần áo của mình. Bất kể là trang phục thường ngày hay là tây trang cho một vài dịp trang trọng, đường may rất tỉ mỉ thẳng thớm, nhìn từ khâu cắt may thì rõ ràng đây là tác phẩm của một thợ may giỏi và lành nghề.
Hơn nữa còn có một bộ trang phục vừa mới may không bao lâu.
Trong tương lai gần, hắn không có lý do gì để tìm một người học nghề để may quần áo.
Lúc hắn bắt chuyện và cậu thợ may mở lời, hắn đã đoán rằng có lẽ cậu thợ may này là người chơi. Và câu hỏi dò xét kia của hắn chính là một cái bẫy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!