Chữa bệnh lẳng lơ phải uống thuốc gì?
Giọng nói thông báo về vụ giết chóc lần này là một giọng nữ lạnh lùng và mềm mại, giống như một ngọn cỏ nước mang theo hơi thở ảo giác và oán độc, quấn quanh tai của người chơi.
Giống như một hòn đá ném xuống hồ, đường Whitechapel vừa lấy lại yên tĩnh một lần nữa nổi lên gợn sóng không thể thấy rõ.
Thông báo giết chóc này không thu hút quá nhiều sự chú ý của người chơi. Dù sao trò chơi đã đi đến đêm thứ hai, những ai nóng lòng muốn giết nhau đã hết kiềm chế nổi, bắt đầu rục rịch. So với việc có đủ bằng chứng để giải câu đố, việc giết người để còn lại ba người chơi dễ dàng hơn nhiều.
Tuy nhiên, câu cuối cùng "Welcome back" của thông báo giết chóc kia rất khó hiểu, khiến cho không ít người chơi cũ cảm thấy như lạc vào sương mù.
Trong các màn chơi trước đó, chưa bao giờ xuất hiện thông báo như thế này ___
Là ai được chào đón quay lại đây?
Hai câu thông báo này cũng vang lên bên tai Lê Tiệm Xuyên, nhưng hiện tại hắn không rảnh để phân tích.
Bởi vì hắn đã nghe thấy tiếng bước chân.
Đôi giày da nghiền mài cát đá và xác chuột chết hôi thối, cống thoát nước nhỏ hẹp khiến cho toàn bộ âm thanh nhỏ xíu bị phóng to đến mức độ vang dội mênh mông, như con kiến ăn lủi qua màng nhĩ của Lê Tiệm Xuyên.
Hắn vùi vào giữa đống tanh tưởi với tư thế vặn vẹo.
Vài cái thùng vỡ nát che chắn phía trước, vài cái chăn bông bẩn thỉu đè nặng trên đầu.
Cả người Lê Tiệm Xuyên được che chắn kĩ càng, cộng thêm mùi tành thối của máu khô, khiến hắn giống như một con cá thối tôm rữa ngâm trong nước vài tháng. Con mèo bị lột da được hắn giữ chặt bằng một tay, đã khôi phục trạng thái trong cứng đờ mang theo mềm mại.
Hơn mười phút trước, khi con mèo nhìn Lê Tiệm Xuyên trước khi đâm đầu vào tường, lạ lùng thay, hắn đọc được từ ánh nhìn đó một gợi ý dẫn đường.
Phía sau là tiếng bước chân và giọng cười the thé quỷ dị quấn mãi không buông, lúc đó, Lê Tiệm Xuyên không hề ngần ngại, trực tiếp học theo con mèo bị lột da kia, đâm thẳng vào tường.
Một cảm giác nhớp nháp như đầm lầy cuốn qua cơ thể hắn, kèm theo cảm giác nghẹt thở chỉ vài giây.
Lê Tiệm Xuyên như một cái bóng bị gạt ra khỏi tường, xuất hiện trong một đường cống thoát nước khác.
Con mèo bị lột da nằm rạp trên mặt đất như một bãi máu, đã không còn phản ứng nào.
Lê Tiệm Xuyên không biết tại sao con mèo lột da lại giúp hắn, nhưng hắn không có thời gian. Tuy cách một khoảng xa nhưng hắn vẫn nghe thấy tiếng cười âm lãnh quái dị, dường như đang hướng đến gần chỗ hắn.
Không chần chờ nữa, Lê Tiệm Xuyên nhặt con mèo lột da lên và tiếp tục chạy theo hướng ngược lại.
Nhưng bất kể hắn chạy đi đâu, giọng cười ấy vẫn càng ngày càng gần, giống như những rễ cây quỷ dị đâm tới, tránh đi đâu cũng không được.
Theo ước tính của hắn, thời gian mặt trời mọc vẫn còn rất lâu, hơn nữa, hắn không thể xác định Jack chắc chắn sẽ biến mất khi trời sáng.
Hắn không thể để thể lực hao mòn như thế này.
Lê Tiệm Xuyên đã thực hiện vô số nhiệm vụ, đối mặt với vô số người nguy hiểm và những tình huống giật gân, nhưng chỉ có lần này mới để hắn cảm nhận rõ sự non yếu của mình.
Nếu muốn lấy yếu thắng mạnh, hay là chiến thắng cái thứ bị yêu ma hóa không phải con người này, thì gần như không có khả năng.
Lê Tiệm Xuyên vừa chạy vừa suy nghĩ thật nhanh.
Hơi thở nặng nề của hắn vang vọng trong cống thoát nước.
Đột nhiên, ở phía trước xuất hiện một núi rác thải.
Mùi rác hôi thối xông vào mũi, rác thải ngổn ngang lăn lộn trong dòng nước bẩn cuồn cuộn, làm tắc nghẽn hơn nửa cống thoát nước.
Lê Tiệm Xuyên chợt nảy ra một ý tưởng táo bạo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!