Ghost killed An.
Hơi thở lạnh lẽo lặng lẽ lan tràn.
Lê Tiệm Xuyên tỉnh dậy hoàn toàn.
Song thói quen chém giết sống chết trong nhiều năm đã khiến hắn thận trọng và bình tĩnh.
Thay vì mở mắt ngay lập tức, hắn sử dụng một bản năng gần như sói để cảm nhận nơi bắt nguồn của ánh mắt này ___ là bên ngoài cửa sổ!
Gần như là tốc độ mà mắt thường khó có thể bắt kịp.
Trong chớp mắt xác định phương hướng của ánh mắt kia, Lê Tiệm Xuyên giống như con báo nhanh nhẹn mạnh mẽ trong bóng tối, hắn nhảy lên với tốc độ đáng kinh ngạc, rút dao nhấc súng.
Bóng đêm bên ngoài cửa sổ dày đặc như mực không thể hòa tan.
Một cô bé mặc váy đen, đang ôm một con mèo bị lột da đứng trên bệ cửa sổ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng xanh dán sát lên cửa kính.
Đôi mắt đen ngây thơ và âm lãnh của cô bé nát bươm, tròng mắt trắng bệch dính đầy máu thịt vùi trong hai hốc máu, đang dùng một góc độ quái dị nhìn về phía Lê Tiệm Xuyên.
Lê Tiệm Xuyên nhẹ nhàng hít thở.
Cô bé giơ tay vỗ nhẹ vào cửa sổ, cửa sổ phát ra từng tiếng cạch cạch rất nhỏ và chậm rãi.
Lê Tiệm Xuyên liếc nhìn ra sau, Ninh Chuẩn ở trên giường không có dấu hiệu tỉnh lại giữa loạt tiếng động này.
Cả căn hộ chìm vào bầu không khí tĩnh lặng và quỷ dị.
Lê Tiệm Xuyên từ từ nhấc chiếc đèn khí đốt trên đầu giường tới, ngọn đèn xanh âm u chiếu sáng cả căn phòng.
Hắn đi đến cửa sổ, mở he hé, ánh đèn tràn ra từ song cửa sổ.
Tiếng gõ cửa sổ dừng lại.
Cô bé nhấc đầu lên, phần cổ phát ra tiếng răng rắc giòn tan.
Toàn bộ đầu của cô bé bật ngửa về sau, nhưng do còn dính vào da thịt ở cổ nên không thể rơi xuống hẳn. Nhưng từ góc này lại vừa khéo để cho đôi ngươi trắng bợt kia nhìn thấy mặt Lê Tiệm Xuyên.
"Tôi từng thấy chiếc váy này trên người người khác."
Lê Tiệm Xuyên nói.
"Đây là quà sinh nhật của Lucy." Cô gái nhỏ đột nhiên nói, giọng nói không còn sắc nét như trước mà mang theo chút vui vẻ ngây thơ.
"Lucy vừa tròn sáu tuổi vào hôm qua."
Cô bé nhẹ nhàng v**t v* con mèo bị lột da: "Bessa cũng sáu tuổi rồi… Bố thích Lucy mặc váy, mẹ thì chọc mắt Lucy, chỉ có Bessa bảo vệ Lucy thôi. Nhưng mà… Bessa chết rồi."
Hai bàn tay nhỏ giơ con mèo máu me nhầy nhụa lên cao, mùi hôi thối tanh tưởi xộc vào mũi.
"Chú có sẵn lòng chăm sóc Bessa không?"
Cô bé hỏi.
Lê Tiệm Xuyên không trả lời ngay.
Con ngươi nát dẹt của cô bé dần toát ra ánh mắt oán độc.
Con mèo bị lột da trong tay cô bé hơi run rẩy như muốn sống lại, mùi máu tanh trong không khí ngày càng nồng nặc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!