Ninh Chuẩn có một giấc mơ.
Có lẽ vì cậu có bộ não đặc biệt, hoặc vì suy nghĩ quá nhiều, hoặc vì một lý do nào đó khác, nên cậu rất hay nằm mơ. Nhưng dù là mơ đẹp hay ác mộng, nhiều quá thành ra chẳng còn giá trị gì, nên Ninh Chuẩn hiếm khi thức dậy mà còn nhớ rõ hay suy nghĩ về giấc mơ nào.
Ngoại trừ những giấc mơ ướt át với Lê Tiệm Xuyên làm nhân vật chính và nhiều kiểu thú vị ra, thì đây là giấc mơ đầu tiên trong những ngày gần đây khiến cậu nhớ mãi không thôi.
Thế giới trong mơ hơi mơ hồ, nhưng cậu vẫn biết đây là một thế giới vừa giống vừa khác với hiện thực.
Nó đang ở thời bình.
Trong thời bình này, không hiểu sao cậu không ở nước ngoài mà ở trong nước, được bà nội, người cũng không rời bỏ quê hương, nhận nuôi và lớn lên ở một thị trấn nhỏ ven biển.
Đến tuổi biết ghi nhớ, cậu chơi thân với đám trẻ con xung quanh. Với tài thao túng vượt xa bạn bè cùng lứa, hơn nửa đám nhóc tì trong thị trấn đều tôn cậu lên làm đại ca, răm rắp nghe lời cậu, chỉ có một người là ngoại lệ.
Đó là Lê Tiệm Xuyên ở phố bên cạnh.
Lê Tiệm Xuyên hơn Ninh Chuẩn bốn tuổi, đã học tiểu học, bình thường trông rất ngầu, thích ở một mình, không chơi với những đứa trẻ khác.
Tiểu Lê không những ngầu mà còn thông minh. Nền giáo dục trong thị trấn chắc chắn không tốt, nhưng vừa mới qua giai đoạn vỡ lòng ở mẫu giáo, tiểu Lê đã có thể nói được những câu tiếng Anh đối thoại đơn giản.
Năm ngoái có một chiếc xe của người nước ngoài đi lạc đến đường lớn hỏi đường, tiểu Lê tình cờ chơi gần đó nên đã chỉ đường cho họ. Tiếng Anh lưu loát của tiểu Lê khiến người lớn trong thị trấn tấm tắc khen ngợi. Sau này, khi gặp ông Lê, họ cứ khen cháu ông có khả năng thi đậu Thanh Hoa và Bắc Kinh, làm ông Lê vui đến nỗi ngày nào cũng cười không khép được miệng.
Tiểu Lê không chỉ thông minh mà khả năng thực hành cũng rất tốt. Tiểu Lê biết sửa xe đạp, biết tự tìm linh kiện để làm một số đồ chơi máy móc đơn giản. Đôi khi nghịch ngợm, còn lén lút tự chế pháo nổ và pháo hoa nhỏ, làm nổ chuồng gà nhà người ta.
Có lần một quả pháo nhỏ đi chệch hướng, nổ vào hố phân nhà nào đó, tiểu Lê chạy xa cả hai dặm, nhưng vẫn bị ông Lê tóm về, ăn một trận đòn đau.
Một đứa trẻ ngầu như vậy, vừa chảnh chọe vừa tài giỏi, làm người lớn vừa yêu vừa ghét, còn trẻ con thì đơn thuần hơn, sợ hãi, tò mò, không dám chọc, nhưng lại muốn chơi cùng tiểu Lê.
Có đứa liều lĩnh, một ngày nọ khi tiểu Lê tan học về, đang xách cặp sách đi vào cổng nhà mình thì có đứa vội vàng chạy đến, lấy hết can đảm nói: "Lê Tiệm Xuyên, mình có thể chơi cùng cậu không?" Tiểu Lê quay đầu nhìn lại, chưa kịp nói gì, đứa bé kia đã sợ hãi khóc oa lên, nước mũi nước mắt tèm lem, rồi quay người chạy đi.
Tiểu Lê chỉ thấy khó hiểu.
Mấy đứa nhóc tì phiền phức lắm, có gì để chơi chứ. Tiểu Lê nghĩ vậy.
Trong thị trấn nhanh chóng lan truyền tin đồn đại ma vương Lê Tiệm Xuyên lạnh lùng đánh đập ai đó, may mắn là không có người lớn nào tin, nên tin đồn này chỉ giới hạn trong nội bộ trẻ con.
Có đứa trẻ liền đề nghị nếu người lớn không quản, đều là quan xấu, vậy thì chúng ta đi tìm quan tốt, đi tìm Ninh Chuẩn thôi.
Thế là một lũ trẻ rủ rê bạn bè, ùn ùn kéo đến cửa nhà Ninh Chuẩn.
Bà nội Ninh đón Ninh Chuẩn từ nhà trẻ về, vừa đến phố, từ xa đã thấy một đám trẻ con, biết đó đều là đệ tử của cháu mình, liền cười bảo chúng vào nhà. Bà phát cho mỗi đứa ít đồ ăn vặt, nhét thêm chai sữa chua nhỏ, dặn dò chúng chơi ngoan, không được đến nơi nguy hiểm nghịch ngợm.
Tiểu Vũ, phó nhóm trưởng do Ninh Chuẩn chỉ định, lo lắng hỏi.
"Đại ca, chúng ta đi tìm Lê Tiệm Xuyên báo thù thì có bị coi là đi đến nơi nguy hiểm nghịch ngợm không?"
Trong mơ, tiểu Ninh Chuẩn được những đứa lớn hơn gọi là đại ca cũng không hề khó chịu, cậu vừa làm bài tập, vừa một tay làm hai việc trả lời: "Không. Nhưng mình nhớ mình đã nói với các cậu rồi mà, Nhị Béo tự dọa mình khóc, Lê Tiệm Xuyên không làm gì nó cả. Các cậu muốn báo thù, lý do không đứng vững, sư xuất vô danh*, chỉ có thể coi là làm loạn."
*Sư xuất vô danh: Vốn chỉ việc xuất binh không có lý do gì. Hiện chỉ làm việc không có lý do chính đáng.
Tiểu Vũ không hiểu "sư xuất vô danh" là gì, nhưng biết ý Ninh Chuẩn, lập tức đỏ mặt tía tai: "Cái này sao gọi là làm loạn chứ! Mình, bọn mình chỉ là…"
"Thực ra các cậu không phải muốn tìm anh ấy báo thù, chỉ là muốn chơi cùng anh ấy thôi, đúng không?" Ninh Chuẩn nhướng mắt liếc nhìn cậu ta.
Tiểu Vũ suýt chút nữa nhảy dựng lên: "Không phải! Đại ca…"
Ninh Chuẩn thờ ơ ngắt lời cậu ta: "Có gì mà không dám thừa nhận chứ, mình cũng muốn chơi cùng anh ấy mà."
Nói xong, Ninh Chuẩn mặc kệ vẻ mặt ngây ra của Tiểu Vũ, đóng nắp bút lại, đóng quyển bài tập, đứng dậy nói: "Đi thôi, đi tìm Lê Tiệm Xuyên, tìm anh ấy chơi cùng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!