"Sinh hoạt ngày thứ bảy của những học sinh giỏi có thể rất phong phú."
Gần như cùng một lúc, một gương mặt trắng toát chợt xuất hiện sau lớp lướt sắt bên ngoài bàn bóng bàn.
Giống như một con quỷ nước thò đầu lên từ trong thủy triều bóng tối, gương mặt đó xuất hiện trong im lặng, đè lên lớp lưới sắt, hai con mắt âm u đen kịt trông ra từ lỗ hở trên lưới, đờ đẫn chuyển động, quét nhìn.
Chóp mũi chọc qua lỗ lưới hơi động đậy.
Chủ nhân của gương mặt này như đánh hơi được mùi gì đó, thu lại đường nhìn âm lạnh, chậm rãi đi vào cửa sân bãi phía Đông.
Ở phía sau người nọ có ba học sinh đang kéo một giáo viên ngủ mê mệt, rồi quăng người giáo viên đó lên bàn bóng bàn như đang quăng một túi rác.
Ở khoảng trống giữa hai bàn bóng bàn, nữ sinh hôn mê bị tước mất hai chân đang nằm đó.
Bốn gương mặt trắng bệch tiến hành trao đổi lần đầu tiên __
Bọn họ đưa mắt nhìn nhau.
Sau đó, như thể không nhìn thấy cơ thể nữ sinh đang liên tục chảy máu, bọn họ bước qua người nữ sinh, cơ thể loạng choạng đi về phía cửa sổ của phòng hoạt động.
Ở giữa đường, bọn họ chia ra hai đường, hai người đi tới cửa sổ, hai người đi tới cửa chính.
Bọn họ áp mặt lên cửa sổ bám đầy bụi bẩn, nhìn chằm chằm vào bóng đen bên trong phòng hoạt động. Cửa sổ tự động mở vào phía trong, hai học sinh như hai con dòi trắng bợt, ngọa nguậy bò vào trong bằng đôi chân trần.
Mấy trái bóng rổ trên kệ lăn xuống bang bang.
Bọn họ kéo túi lưới, di chuyển kệ, lần lượt mở từng ngăn tủ nằm ở góc phòng hoạt động, hình như đang tìm kiếm cái gì đó.
Hai người ở cửa trèo lên mái nhà, đi vòng vòng trên đó, đôi mắt như ngâm trong hồ nước đen ẩm thấp chầm chậm quét nhìn khắp nơi. Sau khoảng năm phút, bọn họ trèo xuống rồi tập hợp với hai người đi ra từ phòng hoạt động.
Bốn khuôn mặt với các đặc điểm khác nhau nhưng lại có cùng một nét mặt quỷ dị âm trầm, bốn người trao đổi ánh mắt, để lộ một chút cảm xúc mê mẩn kỳ lạ.
Nhưng bọn họ nhanh chóng ném cảm xúc này ra sau đầu, bởi vì những người đến ký túc xá săn lùng đã quay trở lại. Bữa tiệc rút lưỡi của bọn họ vừa mới bắt đầu, những con quỷ nhỏ rình mò quấy phá đã không còn có thể can thiệp vào sự cuồng say của bọn họ.
"Thiếu chút nữa thôi." vulactruongan. wp. com
Ninh Chuẩn trông ra cảnh tượng đẫm máu ở đằng xa từ sau thùng rác, thầm thì nói.
Lê Tiệm Xuyên ngồi ở bên cạnh cậu, khứu giác phi thường của hắn giúp hắn ngửi được một mùi hôi thối, tanh ngọt lan ra trong gió đêm.
Hắn cũng hơi tiếc nuối, thiếu chút nữa là đã có thể gián tiếp rình được một vài bí ẩn và suy nghĩ của học sinh trường này, việc này rất hữu ích để có được câu trả lời. Nhưng hết cách rồi, nhóm người này không phải là quái vật, nhưng lại nhạy bén và đáng sợ hơn những con quái vật bình thường.
Nếu như không phải hắn quyết định kịp thời rời khỏi phòng hoạt động, đồng thời sử dụng dị năng "lấy giả thay thật", để "bọn họ không tìm ra chúng tôi" trở thành sự thật được quy định trước thì e rằng đã không thoát thân dễ dàng như vậy.
Dù sao xung quanh đây ngoại trừ phòng hoạt động thì chỉ có mỗi cái thùng rác này, mà nó lại không thể che nổi hai người đàn ông trưởng thành.
"Em có thể sử dụng lại đồng thuật của mình không?"
Lê Tiệm Xuyên quay đầu hỏi.
Ninh Chuẩn lắc đầu: "Phần đọc của dị năng đồng thuật chỉ được sử dụng một lần một màn."
Lê Tiệm Xuyên đã có một vài suy đoán về dị năng, cùng với sự tiến hóa dị năng của hắn, hắn cũng không bất ngờ với câu trả lời của Ninh Chuẩn. Rõ ràng, dị năng đồng thuật của Ninh Chuẩn có phạm vi rất rộng và có nhiều dị năng phân nhánh.
"Chiếu theo màn trình diễn tối hôm qua, hẳn là bọn họ sẽ ở lại sân bãi khoảng nửa tiếng."
Trên bàn bóng bàn ở đằng xa, lưỡi được rút sống và đầm đìa máu chất thành một ngọn đồi.
Vài học sinh lấy tới một máy xay thịt nhỏ từ trong căn tin, ném lưỡi vào đó rồi xay thành sốt máu đặc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!