Tống Yên Đình báo cảnh sát.
Đoạn chữ này lưu lại chừng mười giây.
Sau đó, tờ giấy trước mắt đột nhiên bừng lên một ngọn lửa màu đen rồi bốc cháy.
Ngọn lửa này như bốc lên từ trong sâu thẳm địa ngục, tối tăm quỷ dị, hoàn toàn không có độ ấm.
Sau khi cháy rụi, một con sâu nhỏ mềm màu xám tro rơi xuống giường, tỏa ra một mùi thơm không thể giải thích được, hương thơm khiến người khác thèm ăn lan rộng.
Con sâu vẫn không cử động, mùi cháy xộc vào mũi.
Hình như là để ăn. vulactruongan. wp. com
Sau khi quan sát một lúc, Lê Tiệm Xuyên đưa ra kết luận.
Nhưng hắn không định ăn nó.
Tối hôm qua, những chuyển động im ắng, tốc độ quái gở, và trạng thái tấn công điên cuồng của những học sinh và giáo viên kia rất có thể liên quan đến con sâu này. Hắn không thể đoán được bản thân sẽ trở thành thế nào sau khi ăn cái thứ này vào.
Quơ lấy hai tờ giấy vệ sinh từ đầu giường, Lê Tiệm Xuyên b*p ch*t con sâu kia, lại cầm điện thoại lên xem thời gian.
Sắp đến một giờ sáng.
Hắn gửi tin nhắn cho Ninh Chuẩn, nói lại chuyện tờ giấy biến đổi.
Hai phút sau, Ninh Chuẩn trả lời: "Phòng hoạt động của sân bãi phía Đông nằm rất gần bàn bóng bàn, em sẽ đợi anh ở đó."
Lúc lấy được tờ giấy này vào ban ngày, Ninh Chuẩn và Lê Tiệm Xuyên đoán rằng đây có thể là lời mời tham gia hoạt động buổi tối, hai người bàn bạc rồi quyết định cùng nhau hành động.
Lê Tiệm Xuyên cất điện thoại, trên người vẫn mặc đồng phục học sinh, hắn cố ý không thay quần áo để bắt chước dáng vẻ của những học sinh mà hắn đã nhìn thấy tối hôm qua.
Sắp đến một giờ, hắn lắng tai nghe, Khương Nguyên ở xéo đối diện không có động tĩnh. Giữa giấc ngủ nông, hình như có một tiếng kẽo kẹt rất nhỏ phát ra từ hành lang bên ngoài.
Hắn xoay người trèo xuống giường, chân để trần, cố gắng di chuyển thật nhẹ và chậm.
Lúc mở cửa phòng, hắn rõ ràng nghe được trên chiếc giường phía sau, tiếng hít thở của Khương Nguyên có hơi chậm lại, nhưng nhanh chóng trở về bình thường, không có phản ứng nào khác.
Lê Tiệm Xuyên điều chỉnh nét mặt, mắt nhìn thẳng về trước, đóng cửa lại và đi ra ngoài.
Có thêm một cánh cửa phòng ngủ ở hành lang cũng được mở ra, hai thiếu niên nối đuôi đi ra, Lê Tiệm Xuyên không quay đầu nhìn, chỉ đi thẳng về hướng cầu thang, giẫm lên bậc thang lạnh ngắt rồi bước xuống.
Hắn có thể cảm nhận được hơi thở của hai người phía sau.
Bọn họ không phát hiện ra sự khác biệt ở Lê Tiệm Xuyên, lẳng lặng đi ở phía sau hắn, ánh mắt rợn người nhìn chòng chọc phía trước, không hề nhìn Lê Tiệm Xuyên dù chỉ một chút. Điều này làm cho Lê Tiệm Xuyên có thêm lòng tin vào sự ngụy trang của mình.
Ở cửa chính của ký túc xá đã có mười học sinh mặc đồng phục đứng đó.
Lê Tiệm Xuyên đi tới gần, bắt chước dáng vẻ của bọn họ, nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt âm u.
Không ai chào hỏi ai, mọi người đứng tập trung ở cửa, nếu như bỏ qua vẻ mặt kỳ dị cứng nhắc của tất cả thì có thể gọi là trật tự ngay ngắn.
Có một mùi hương xa lạ liên tục bay đến từ phía sau.
Phòng quản lý ký túc xá ở bên cạnh tối om, cửa sổ được che lại bằng rèm đen dày, im ắng không tiếng động.
Kim đồng hồ của đồng hồ treo trên cửa sổ di chuyển cạch cạch, chẳng mấy chốc sẽ đến một giờ sáng.
Ở khoảnh khắc kim giây lướt trên mặt đồng hồ, cửa chính trước mặt phát ra một tiếng vang nhỏ và ngắn, hai cánh cửa chấn động rồi chầm chậm mở vào trong.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!