Chương 48: (Vô Đề)

Một người sống tan chảy như một bãi bùn dưới ánh nắng mặt trời.

Một nhân viên căn

-tin ục ịch đang đứng giải thích ở phía trước.

"Các học sinh có thể lựa chọn xích đu mình yêu thích để tham gia thi đấu, mỗi xích đu đều có người tính giờ, bạn học sinh có xích đu đung đưa lâu nhất sẽ là người chiến thắng… Được rồi, bây giờ mọi người có thể đi chọn xích đu, cuộc so tài của chúng ta sẽ bắt đầu ngay lập tức!"

Nước bọt của nhân viên căn

-tin bắn tung tóe, trông có hơi kích động.

Chiều xuân gió mát ấm áp, sắc trời tươi sáng.

Thế mà, khi Lê Tiệm Xuyên lia mắt qua đám đông để nhìn hơn mười chiếc xích đu kia, dạ dày của hắn lại sôi trào, quả thật rất muốn nôn mửa.

Qua một đêm, những chiếc xích đu này đồng loạt trông mới toanh, nhất thời không thể phân biệt đâu là xích đu cũ bình thường, đâu là xích đu thịt người.

Đội ngũ tản ra theo lời của nhân viên căn

-tin.

Các học sinh tụ thành nhóm năm nhóm ba rồi đi chọn xích đu, trên mặt mang nụ cười rạng rỡ và hạnh phúc, giọng nói líu ríu như chim sơn ca đầu xuân, vang vọng không ngừng.

"Sao đây?"

Lê Tiệm Xuyên giống như đang chọn xích đu, thì thầm nói chuyện với Ninh Chuẩn ở bên cạnh.

Đêm qua, đám người kia đã tạo ra một mớ xích đu thịt người hỗn độn, không hề giống một hàng thẳng tắp như bây giờ, vậy đâu là xích đu thật? Nó còn ở vị trí cũ hay không? Lê Tiệm Xuyên tạm thời không nhận ra được.

"Chọn cái nào cũng vậy thôi."

Ninh Chuẩn ậm ờ nói, mang theo hàm ý.

Cả hai giống như đang nghiêm túc thảo luận, đi lang thang bên lề đám đông, diễn sâu khi thì xoắn xuýt khi thì trầm ngâm, nhưng lời nói ra lại rất lạnh lùng.

"Theo như anh nói, chiếc xích đu đó rất đỏ…" Đôi mắt của Ninh Chuẩn sâu thẳm.

Nghe vậy, Lê Tiệm Xuyên hiểu ngay ý của Ninh Chuẩn.

Trong dãy xích đu này, ngoài trừ những chiếc xích đu thật có diện mạo mới hoàn toàn thì chính là xích đu thịt người. Xích đu thịt người kinh tởm quỷ dị, nhưng xích đu thật cũng không hẳn là tốt lành, vì nó mới là nơi đám người kia mở đầu cuộc giết chóc, nhất định phải có lí do đặc biệt nào đó, Cao Dương cũng đã bỏ mạng ở trên đó.

Trong hai loại xích đu này, dường như không có lựa chọn nào là tốt nhất.

Nhưng bọn hắn không có lựa chọn thứ ba.

Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn dạo một vòng quanh những chiếc xích đu, vừa thấp giọng trò chuyện, vừa xít lại gần, sử dụng khứu giác nhạy bén để phân biệt mùi máu đậm nhạt trên mỗi chiếc xích đu.

So với xích đu thịt người, mùi của xích đu cũ sẽ có chút khác biệt.

Lớp sơn đỏ trên xích đu sáng rực dưới ánh mặt trời, không bám một hạt bụi.

Lê Tiệm Xuyên nhận thấy rằng các giáo viên và học sinh khác gần như đã chọn xong xích đu, số người đứng trước mười chiếc xích đu rất cân bằng, không quá nhiều hoặc quá ít.

Vẫn còn vài người không biết phải chọn ra sao, lượn qua đảo lại, nhìn sơ qua không có biểu hiện gì đặc biệt.

Ở chiếc xích đu cuối cùng, giống như ngửi được một chút mùi hương khang khác, Lê Tiệm Xuyên dừng chân, kéo cổ tay Ninh Chuẩn lại.

Ninh Chuẩn nhìn lướt qua chiếc xích đu, cùng Lê Tiệm Xuyên đứng vào hàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!