"17 tháng 3 là ngày gì vậy anh?"
Rõ là một buổi trưa nắng vàng ấm áp nhưng bên trong ký túc xá lại vô cùng lạnh lẽo.
Máu chảy ra từ cửa phòng ngủ, tràn qua vệt nắng trên nền nhà rồi ngấm vào ron gạch.
Dưới ánh sáng rực rỡ, sắc máu đỏ thẫm trông cực kỳ chói mắt.
Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn liếc nhìn nhau, cất bước đi tới trước cửa phòng ngủ ở sau lưng.
Cánh cửa chỉ mở ra một khe hở nhỏ, vết máu lốm đốm bám trên lớp kính nhỏ trên cửa che khuất gần hết cảnh tượng bên trong.
Lê Tiệm Xuyên trở tay cầm con dao công cụ đã được chuẩn bị sẵn, nhấc chân đá cửa.
Cửa phòng ngủ phát ra một tiếng "Két __" kéo dài, trượt mở vào trong, cùng lúc đó, một tiếng phịch vang lên, có thứ gì đó nhầy nhụa máu me rớt xuống từ trên cửa.
Lê Tiệm Xuyên cúi đầu, đối diện với một đôi mắt trợn to đầy kinh hãi.
Tay chân của xác chết bị bẻ gãy một cách ghê rợn, xương gãy chọc thủng da thịt, máu tươi tuôn ra thấm ướt bộ đồng phục học sinh màu trắng xanh.
Nửa người trên mềm oặt, Lê Tiệm Xuyên ngồi xuống kiểm tra, phát hiện xương cột sống đã bị vỡ nát.
Ninh Chuẩn đi tới sau lưng hắn, đưa cho hắn một đôi bao tay nhựa.
Lê Tiệm Xuyên chưa bao giờ câu nệ chuyện này, nhưng có thì càng tốt.
Sau khi mang bao tay vào, hắn thông thạo kiểm tra các vết thương, lục soát xác chết: "Tay và chân bị gãy, chết do mất máu quá nhiều, máu vẫn còn nóng, nhưng trước đó không nghe thấy tiếng động. Kẻ đến đây vào lúc này là người chơi chăng?"
Hắn rút ra một mảnh giấy gấp từ trong túi của xác chết.
Ninh Chuẩn cầm lấy, mở ra xem, "Cao Dương kiện Tống Yên Đình tội vu khống hãm hại. Đây là giấy hầu tòa do tòa án gửi cho bị cáo Tống Yên Đình, ngày diễn ra phiên tòa là hai tuần trước."
Cậu liếc nhìn xác chết trước mặt, "Em không chắc có phải là người chơi hay không, nhưng level của người chơi trong màn này không thấp đâu."
"Tội vu khống hãm hại?"
Lê Tiệm Xuyên sửng sốt. vulactruongan. wp. com
Ngay lập tức cau mày: "Nói vậy, Tiền Đông không hề nói dối, Cao Dương thực sự kiện Tống Yên Đình, hơn nữa đã mở phiên tòa. Từ thái độ của Tiền Đông, không khó để nhận ra Cao Dương có thể đã thắng kiện. Nếu tội danh này được thành lập thì Tống Yên Đình không nên xin nghỉ ốm, mà là nên ngồi tù mới phải."
Ninh Chuẩn nói: "Có lẽ đã xảy ra biến cố gì đó, phải kiểm tra mới rõ được."
Hai manh mối liên tiếp đều hướng về lời buộc tội này, hiển nhiên không thể bỏ qua dễ dàng.
Lê Tiệm Xuyên gật đầu.
Lại lục lọi xác chết một lần nữa, hắn tìm thấy một tấm thẻ học sinh.
Thẻ học sinh của trường Phong Thành có thể được sử dụng làm thẻ ăn, cũng có thể làm thẻ vào cửa kí túc xá và chứng minh thân phận, vì vậy học sinh thường mang theo bên mình.
Theo thông tin trên thẻ, xác chết này là một học sinh lớp Mười, tên là Vệ Hạo, ngoài ra không có manh mối nào khác.
Sau khi kiểm tra xong, Lê Tiệm Xuyên đứng dậy, đưa mắt quan sát phòng ngủ.
Đằng sau mùi máu tươi là mùi bột giặt tươi mát trộn lẫn với mùi mì ăn liền phả vào mặt.
Phòng ngủ này hoàn toàn khác xa so với lúc được Lê Tiệm Xuyên kiểm tra năm phút trước.
Rèm che trên sáu chiếc giường đã được cuốn lên, phơi bày đủ loại ráp giường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!