The hunt begins.
Khi diều được phát xong, tất cả hàng ngũ lập tức giải tán.
Bước qua đám đông hỗn loạn, Lê Tiệm Xuyên lắc tay từ chối lời mời ghép đội từ một vài nam nữ sinh, lách người đi đến cạnh Ninh Chuẩn, liếc nhìn con diều trong tay cậu.
Đó là một con phượng hoàng rực lửa.
Chẳng qua màu sắc của con phượng hoàng này không giống màu đỏ cho lắm, thay vào đó, nó mang lại một cảm giác ẩm ướt và dính dớp, thoang thoảng mùi máu tươi rất nhẹ.
"Thưa thầy, cùng nhau thả diều nhé?"
Lê Tiệm Xuyên hơi cúi đầu cười nhẹ.
Ninh Chuẩn mặc một bộ Âu phục màu xám nhạt, tay cầm khung gỗ của con diều, vẻ mặt lạnh nhạt như bình thường, đôi mắt ở phía sau cặp kiếng hơi nâng lên, sắc mắt hơi tối: "Được. Nếu em muốn ghép đội thì chúng ta đến bàn tổ chức báo danh trước đã."
Nói xong mới nhấc chân dẫn đầu đi đến sân bãi ở phía trước.
Lê Tiệm Xuyên đi theo sau Ninh Chuẩn.
Sân bãi rất hỗn loạn trong lúc hàng ngũ giải tán nhưng cũng nhanh chóng lấy lại trật tự.
Hầu hết mọi người xếp hàng gần bàn tổ chức để đăng ký đội riêng của mình, vẫn còn một vài người đang chạy trên sân bãi để tìm kiếm đồng đội.
Hôm nay, ánh nắng rực rỡ, bầu trời xanh ngắt không một gợn mây, gió nhẹ thổi tới từng cơn. Sân bãi phía Đông trải đầy cỏ xanh, khắp nơi tràn ngập sức sống mùa xuân tươi mát, là một ngày rất thích hợp cho các chuyến đi chơi ngoại thành.
Không lâu sau, trên bầu trời trong lành và mênh mông có đủ loại diều đang bay lượn, các học sinh và giáo viên bên dưới kéo dây diều và chạy thật nhanh.
Ban đầu mọi người còn hơi căng thẳng, khi quen tay rồi thì bắt đầu thỏa sức vui cười, thỉnh thoảng bất cẩn đụng vào nhau, đùn đẩy nô đùa.
Có rất nhiều học sinh và giáo viên ghép thành đội, vì thế Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn cũng chẳng gây chú ý.
Hai người lẫn trong đám đông, Lê Tiệm Xuyên cho diều bay lên, vừa điều chỉnh dây vừa đi đến bên cạnh Ninh Chuẩn, người đang ổn định lại hơi thở sau khi chạy nhanh, thờ ơ nói: "Thể lực của thầy kém quá vậy… Thầy bao nhiêu tuổi thế, đã có bạn gái chưa, hay là đã kết hôn, phải chăng trên giường muốn làm mà không có sức…"
Ninh Chuẩn quay đầu, hơi thở nóng hổi phả vào mặt Lê Tiệm Xuyên, như cười như không nói khẽ: "Tôi ổn, người bị yếu sinh lý là chồng tôi."
Lê Tiệm Xuyên đưa dây diều trong tay cho cậu, nhân đó véo mạnh vào lòng bàn tay cậu.
Hai người thả diều, như cười nói trao đổi thông tin.
Lê Tiệm Xuyên đã biết thân phận của Ninh Chuẩn, là giáo viên môn Toán lớp 11 của ban Chín và ban Mười, tên là Ninh Phỉ Nhiên, 27 tuổi, là giáo viên mới đến công tác tại trường Phong Thành, vì thế không có quá nhiều manh mối.
Nhưng màn chơi chỉ vừa bắt đầu, mọi thứ vẫn đang đợi được khám phá.
"Anh thấy những con diều này như thế nào?"
Thả diều trong sân bãi rộng rãi, tạm thời xung quanh không có ai tới gần, Ninh Chuẩn không di chuyển môi, thấp giọng hỏi.
Đối diện với câu hỏi bằng hơi thở này của giáo viên Ninh, Lê Tiệm Xuyên hơi nhíu mày trả lời: "Xác suất lớn là những giáo viên và học sinh không có mặt trên sân bãi, tôi nghi ngờ có liên quan đến lời nhắc nhở đừng ngủ quá say của người thuyết minh, những học sinh và giáo viên ngủ quá say sẽ bị làm thành diều da người."
"Tôi đang ở phòng ký túc xá sáu người nhưng chỉ có tôi với Khương Nguyên, hình như vừa chuyển vào không lâu. Hơn nữa, Khương Nguyên ở trong trạng thái nửa ngủ nửa tỉnh cả một đêm, cậu ta cố tình duy trì trạng thái này, không muốn mình ngủ say."
Hắn nói ngắn gọn những manh mối hắn lấy được dựa trên thân phận.
Ninh Chuẩn cúi đầu quấn dây: "Rất có khả năng."
Gió xuân mát rượi thổi bay tóc mái Ninh Chuẩn, "Phòng của giáo viên là phòng một người nên em không có đối tượng tham khảo. Hầu hết những phòng ngủ mà em kiểm tra tối hôm qua đều có tiếng động, người thực sự ngủ say rất ít, nhưng nếu thực sự có chuyện xảy ra sau nửa đêm, thì những người không ngủ say sẽ phải nghe thấy âm thanh gì đó."
"Đây đúng là một điểm đáng ngờ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!