*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nhà trường sẽ tổ chức thi thả diều.
Thầy giáo tự giới thiệu mình tên Vương Mẫn, là giáo viên của trường trung học phổ thông tư thục Phong Thành, chấm hết.
Dùng mười phút giải quyết xong bữa tối, ông ta thân thiện mỉm cười với mọi người rồi bê khay rời đi.
Tất cả người chơi cũng bắt đầu cầm đũa ăn cơm, cũng có người lật thẻ quy tắc lên xem trước.
Hiếm khi được nghe tiếng Trung quen thuộc trong trò chơi Hộp a, Lê Tiệm Xuyên đoán màn chơi này có bối cảnh trong nước. Hơn nữa, thức ăn của căn
-tin được nấu theo kiểu Trung Quốc, hương vị khá ngon, đầu bếp lành nghề, so ra tương đương với cấp độ căn
-tin của các trường trung học quý tộc tư thục.
Hắn thử món canh súp, ăn đến ngon miệng.
Nhưng có người lại không thể nuốt trôi.
Số 8 yên lặng xới hai muỗng cơm, đột nhiên đặt đũa xuống, trầm giọng nói: "Nơi này chính là trò chơi Hộp Ma à?"
Lê Tiệm Xuyên hơi ngạc nhiên.
Có rất nhiều người bên ngoài biết đến trò chơi Hộp Ma, chỉ là không biết nội dung cụ thể của nó, do đó phản ứng của số 8 có hơi kì lạ, tuy thắc mắc nhưng lại khá chắc chắn về suy đoán của mình.
Những người chơi khác trên bàn ăn vẫn đang dùng bữa, không ai có phản ứng gì đặc biệt, nhưng có một vài sự chú ý đã âm thầm chuyển lên người số 8.
Số 3 dừng đũa trả lời số 8: "Thế này đi. Nếu vị đây là người mới thì che giấu thân phận cho kỹ vào, người chơi trong trò chơi Hộp a có mối quan hệ đối nghịch, giết còn lại ba người là cách để qua màn. Vương Mẫn ban nãy là người thuyết minh, hãy ghi nhớ các quy tắc và hoạt động mà ông ta nói, đừng kích hoạt điều kiện tử vong đấy."
Số 3 nói xong, có vài người chơi không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn.
Số 5 cười nói: "Hiếm lắm mới thấy người chơi cũ lấy việc giúp người làm niềm vui đó, chỉ là đôi khi người mới chẳng những không trở thành con mồi, mà còn biết ăn thịt người nữa đó."
Giọng điệu nhẹ nhàng, bởi vì mang theo tiếng cười nên có vẻ nhẹ bỗng.
Số 3 giống như không nghe thấy, cúi đầu ăn cơm.
Số 8 cầm đũa trong tay, nói với số 3: "Cám ơn."
Hầu hết người chơi trong trò chơi Hộp Ma chỉ biết lo cho thân mình và rất đề phòng người khác, vì thế không có phản ứng rõ ràng với cuộc đối thoại này. Ở giai đoạn đầu của màn chơi, đa số người chơi đang trong quá trình đánh giá và phán đoán, ngoại trừ thăm dò thì không có động thái đặc biệt nào.
Lê Tiệm Xuyên từng nghi ngờ trò chơi Hộp Ma không đối xử hữu nghị với người chơi mới, vậy chẳng phải một khi người chơi mới bước vào trò chơi, bọn họ đã được định sẵn sẽ chết hay sao?
Sau đó nghe được lời giải thích của Ninh Chuẩn, Lê Tiệm Xuyên mới hiểu ra trò chơi Hộp Ma phân chia người chơi theo thực lực nhất định. Trong một số màn chơi, có thể tất cả đều là người chơi mới hoặc là người chơi mới sẽ chiếm đa số.
Trong số những người chơi mới được phân vào màn chơi của những người chơi cũ, có rất ít người thực sự non nớt, mà phần lớn sẽ đủ mạnh để cạnh tranh với những người chơi cũ, có thể nhanh chóng thích nghi và trở thành người giỏi.
Tất nhiên trong những phân bổ này, người chơi bước vào trò chơi thông qua hộp ma như Lê Tiệm Xuyên sẽ phải tính toán khác.
Thời gian ăn tối sau đó là một sự im lặng kìm nén, không ai nói gì nữa.
Sau khi ăn no, Lê Tiệm Xuyên lật tấm thẻ quy tắc nằm ở bên tay trái lên.
Một làn máu tràn ra khắp tấm thẻ, một dòng chữ đỏ lóa mắt chầm chậm xuất hiện, là quy tắc mà Lê Tiệm Xuyên cần phải tuân thủ trong màn chơi này: "Không được uống nước nóng."
Nước nóng.
Lê Tiệm Xuyên nhướng mày, ghi nhớ điểm này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!